Feb 1, 2024

it's been a long time

When was the last time I posted on this blog? Probably a few years ago. Mấy ngày này trên Instagram đang có trend up ảnh mình năm 21 tuổi, và thế là tôi bỗng cảm thấy muốn tìm lại ảnh mình năm 21. Cũng không tìm được mấy bức ảnh trên Facebook, vậy là nghĩ tới vào chiếc blog này coi sao. Thực tình thì cũng chẳng có bức ảnh chân dung nào ngày đó, chỉ toàn chữ là chữ và mấy bài nhạc được share lại. Thời ấy viết cũng chẳng gọi là nhiều nhưng chắc cũng không thể coi là ít. Dù gì, cũng đã từng viết trăm vạn thứ trên đời, truyện ngắn, truyện dài và không đếm xuể những thứ vu vơ chữ nghĩa vơ vẩn. Chỉ là bỗng nhiên cũng cảm thấy nhớ con chữ một chút. Đã lâu rồi không viết và lại càng lâu nữa rồi không gửi đôi ba dòng tâm sự lên chiếc blog này. 

Có một dạo, mình còn hay thả chút nỗi niềm, tâm tư vào đây nhưng chỉ để trong kho drafts, giữ đó thôi, cũng chẳng phơi ra mà cũng chẳng buồn đọc lại. Thực ra, thế lại là đúng với mục đích của cái sự viết, ít nhất là cái sự viết đối với mình vào những thời điểm đó. Viết ra vốn dĩ cũng chỉ là để được trải lòng, được xẻ, được bóc tách những tầng tầng lớp lớp hỗn độn trong tâm trí mình. Thế thôi vốn dĩ là đã rất đủ rồi. Không phải cứ viết ra là sẽ trải ra được hết. Cũng không phải cứ tuôn ra mà kể lể là nỗi lòng mình sẽ hoá thành thảnh thơi lạ thường ngay tức lị. Chỉ là, sẽ đỡ, sẽ nguôi ngoai nếu buồn phiền khó tả, mà cũng sẽ ấm áp, nhẹ nhàng khi lòng đang nặng trịu. Vậy là ổn rồi, là ổn hơn rồi. 

Nói tới viết, lại nghĩ tới đọc. Năm qua cũng có thể coi là một năm đầy đặn cho sự đọc đối với mình mà nói. Mình đọc nhiều và vui nhiều với những sự đọc đó. Có những cuốn mang mình tới với những vũ trụ như thể vô tưởng vậy nhưng lại rất gần với những trải nghiệm trong mơ hồ của mình của ngày nào đó trước đây. Là những trống không vô tận mà mình tưởng như mình quên mình là ai, mình là gì. Hay có khi nào, bản chất chính là đây, là sự vô cực mà cũng vô nghĩa này? Rồi lại có cuốn tự truyện về cả một gia đình, những người phụ nữ từ 3 thế hệ khác nhau, những câu chuyện của họ mang dáng dấp lịch sử của cả một đất nước, một giai đoạn của cả thế giới và cả những nỗi khổ hạnh và rồi lại hạnh phúc và sự lặp đi lặp lại đó của bao nhiêu kiếp người. Cuộc đời có lẽ vốn dĩ phải là như thế, phải không nhỉ? 

Những ngày tới, có lẽ mình lại muốn được đọc nhiều thêm. Đọc nhiều thêm những chữ nghĩa mẹ đẻ, những âm Việt ngữ khi vang lên trong tâm khảm mình sao mà đẹp đến thế, đôi lúc có sự lịch lãm, chỉn chu, lúc lại phóng khoáng, cởi mở rộng lớn vô vàn. Mỗi con chữ lại có thể vẽ ra vô vàn những cảm xúc và mường tượng thật khác nhau. Nếu được thì sẽ đọc cả những con chữ tiếng Trung, một cách trọn vẹn hơn và đủ đầy hơn. Nhưng thơ và những dòng văn của thời này và cả của thời xưa. Và rồi nếu được, lại đọc thêm những con chữ của những nền văn hoá khác, để cảm thấy lòng mình như mở hơn. À ừ thì chữ cũng chỉ là chữ, ngôn ngữ vốn dĩ cũng chỉ để kết nối con người với nhau, phải chăng chính những ngôn ngữ khác nhau lại chia rẽ chúng ta. Thế nhưng, chữ thì cũng đã có rồi, tiếng nói cũng đã hình thành và trở nên hàng triệu những ngôn ngữ đắc sắc, không đồng nhất. Vậy thì há cớ gì mà mình không thử học nó và đọc nó và hiểu nó? Dù không cảm nhận được hết những sự sâu sắc ấy, nhưng nếu đã yêu thích, vậy cũng chẳng có lý do gì để không thử. Cuộc đời là những chuyến đi, là những trải nghiệm. Nếu có thể vui, có thể mơ màng say đắm yêu thương một thứ gì đó và một ai đó và nhiều nhiều hơn nữa, cuộc đời vậy đã đủ tuyệt đẹp lắm rồi. Mình chỉ muốn nói, cuộc đời này với mình rất đủ đầy, chỉ muốn cảm tạ cuộc sống đã thương yêu mình nhiều tới vậy. 

Jan 21, 2023

hi, it's been a while

The chance is that no one would be reading this blog anymore. I don't think I've purposely shared this blog with many people. But that's sort of what I wanted. It's been a long time since anything was ever published on this blog. Most of the recent writings stay in drafts and it's ok. It's what it was meant to be. 

It's the first day of the lunar new year, and I feel like writing something. Anything, really. Just jotting something down. Empty my mind for a second or two, that would be great. Scattered brain, maybe we all experience that these days. With all these social media platforms, new products and technology, it's almost unlimited what our wants would be. Maybe that's why our new dream is now slowly turning into the whole idea of being slower. Ironic much? 

I guess not. It's how the world works. It's time for the whole detox thing. We want more. And now, we want less. Or to be exact, we want ourselves to want less. And that's tricky, right? Or maybe, it's plain simple. All you have to do is just, stop. Stop wanting more. Stop trying so hard. Stop forcing things to be. You know how annoying it could be when someone trying to give a person with depression any surface level of advice, things like 'don't be sad'. But when I think about it, it could be it. Of course, there are several things not going the way we hope they would, both internal and external factors and especially if you have some form of mental illness––even the mildest version––it's hard to just jump out of your own mind and say 'you know what, I choose peace today and peace only'. But maybe, that's what it takes to get out of it. To get out of the mind. To get out of suffering. It could probably be the same thing, mind and suffering, that we're talking about. 

So yes, it's a new year. Let's take it as a sign to jump. That could mean anything. For each of us, that could be something entirely different. What would be for me? I'd like to create more. To express. To share. To give. Be it writing or painting. Or whatever else I couldn't imagine yet. Let's take one day at a time. Live and love and give. Breathe in and out. Slowly and gently. You owe this body that much. How I see it is that I'm only here for while, borrowing these cells in this physical body that makes life possible, borrowing this atmosphere, the air, the sun and moon, the stars and the earth, the soil and the food, borrowing all the precious love from family and friends, borrowing so much kindness from the world, borrowing the beauty of nature and dreams and emotions, the nothing and everything...I'd like to live a life full of gratefulness and knowing that is more than enough. 

Happy new year to us all. May peace be with you. 

Aug 4, 2017

'sau này, nếu buồn thì cứ khóc lên
nếu giận thì cứ nói ra 
đừng giữ trong lòng một mình
thật sự đáng thương lắm'
...
một ngày nào đó của rất nhiều năm trước đã viết ra những dòng này. có lẽ là để tự vỗ về đứa trẻ buồn bã bên trong bản thân mình. và cũng là để dành cho những kẻ mang danh người lớn (hay kể cả bạn nhỏ) cứ tự bắt mình phải mạnh mẽ lắm, cứ phải gồng gánh mọi thứ lên vai, một mình lũi cũi. thôi thì, nhắc nhở để cho nhau nhớ, trĩu lòng thì cứ nói ra, nước mắt đầy rồi thì cho vợi bớt đi. chia sẻ được với ai thì chia, tới đâu thì tới. còn phần nào không thể thì chí ít cũng phải thật lòng bày ra với bản thân, rồi khóc một trận thoả thích, lấy bàn tay ấm vuốt vuốt lên cái đầu khe khẽ, tự nhủ rằng 'nghĩ ngơi một chút thôi...một chút thôi được rồi'. thế nhé, ngày mai trời lại sáng (í mà). 

Jul 6, 2017

poem n.

I always dream of that infinite blue skyline
with creamy clouds spreading all over it
like pieces of cotton candy slime flowing
in a river full of crystal clear blue gems.
One day, I would lie down on the sand or
underneath the shade of a big green tree
and there it is, that gorgeous blue sky and
those chubby fluffy clouds lazily floating
just for me to see and to smile about.
I know that one day, I would leave
not only this place but any others
It's terrifying thinking of the word
'forever'...well, there's no such thing.
This life, this body, this stream of thoughts
and feelings are all temporary. But even so,
temporary should have meanings,
don't you think? Not the kind of meanings
that everyone tries to plan into your head,
but the ones that actually means things
to you, the ones that you long for and belong to.
In my case, it probably is, to leave.
I think, that's where I belong to: leaving
- for many batches of new fresh air,
for several foreign pieces of land,
for expensive or pure dreamy night skies,
for quiet rivers that whisper jazz and colors
but anything, anything, but to leave,
that's what I'm craving for. And if you ask,
no it's not just about travelling but
to slow down and have a life in
A, B, C and Z, to taste it in the way
you dream to taste it, and to not ever
forgetting what you truly want or worse,
moulding yourself into this 'template'
that the society has given you. Oh well,
that was just a reminder to myself of
what my wild dream is about. So,
what is your dream?


Nov 19, 2016

Jatzi phiêu lưu kí



1. So my flu came back this week and said: 'hey I'm back and I'm gonna screw you big this time'. Went to the doctor, already the second time, he looked at me and went aiyoo. Last time, he wanted to give me antibiotics but I was like, no no no you're not gonna kill me with that shit, my immune system already sucks and I'm so done with all types of antibiotics. So he was like, ok well if you insist not wanting it and gave me basic med for cough and flu. Got back this time, looking miserable than ever, and he was all like, I TOLD YOU with almost a winning face hahaha. I was having a fever but almost laughing out loud. So of course, this time I had to take antibiotics. Got home, took med, mild allergy to med, went back to doctor. He looked at me as if he was so done seeing my face in these two weeks. He told me just not to go to work, finish the med, side effects will be gone, asked me if I need more MC to finish the med (he already gave me two before that). Realized this doctor is cute!

2. So I was sick and stayed home while feeling guilty for not doing enough work. Still tried to do as much as I could from home but wanted to do so much more. My colleague sent me messages almost every few hours, checking on me, asked if I need someone to bring me food (since I'm here alone). I was so touched, I almost cried. Came back to work the first day, boss looked at me and like, go home. Obviously I looked so dead to him. As I was going home after done with a few things in the office, thinking how much an angel my boss is, I got his email and then text listing things that needed to be done that afternoon. Realized, he told me to go home, did not say I could rest! Aww, yeah my boss is 'cute' too!

3. The other day, one of my colleague at the store (yeah we have stores but I work in office so rarely have chance to interact or work much with store staffs) sent me message asked if I was going to store that day. Turned out she had something for me from her trip to Thailand. I was like, aww how sweet she is omg I'm touched! Got to see her this Friday, she passed me a few handkerchief and said she thinks I would use one. And I was like, aww these handkerchiefs are so cute. But inside I questioned what makes her think that I would use a handkerchief like ever...I'm pretty much a mess, barely carried tissues with me. Oh well but doesn't matter, I love cute gifts, always. And the fact she thought of me makes me melted already.

4. Back from work yesterday, felt totally exhausted and just craving home and hot tea and watching comedy. Supposed to go to this BBQ dinner with my flatmates in town but purposely went home instead. Too bad, got home and right at the moment my flatmates were about to go. So yeah had to go along. Already regretted on the way there and thought how I could even eat. Turned out pffft I totally underestimated myself. I ate like a pig. Not very classy but yeah I love meat, not gonna lie. And it's fixed price, come one if you already had to pay that much, you shall just eat until your tummy is ultimately happy and in sync with Mika ok!

5. Finally got my first haircut since arriving here. Yay! An auntie cut my hair. She looks really cute and sweet and elegant. And she was telling me how cute I looked, kept asking me where I'm from, where I work, what I do, boyfriend or not and all that. It was so cute though. So she asked how I wanted my hair to be, I kept asking her to trim a bit more and a bit more. She was almost afraid that it'd be too short. But I told her just trim more, shorter ok auntie. The last time I was upset because of my hairstyle was back in 2009. After that, I realized well hair grows back anyways. Doesn't matter if it sucks for just a while. Sooner or later, it will be back. After I got my haircut, I told her, you funny like this, everyone must like you one! She gave me such big smile (wish she could have given me discount, would be even better haha)

6. Went to IKEA today with the mission to get a desk lamp! Yeah right I did found out that there are several lighting stores around my house but still decided to wait for a whole week to go all the way to IKEA to get a freaking lamp. Because it's just how determined I am (especially with this kind of small stuff, interestingly). So I was lost in there because IKEA is heaven we all know that, right?! The first thing I picked up was this very cute stuffed cloud! I swear it was looking at me with such mellow eyes. I died right there. I just had to bring it home. And as I was thinking if I should take another one with rounder form (the same shape of course) but I looked at it one more time, and I'm like no no no I'm bringing this guy home. You were the first one that caught my eyes, I won't leave you alone! That's how loyal I am (even to a stuffed toy). No joke. But again you know that feeling, when you see something or someone and you just know you belong to each other? Yeah it was that kind of feeling (same with chicken).

7. Then I finally proceeded to find my destined desk lamp, only to realize how freaking heavy a desk lamp can be!! Like seriously guys, how heavy are those kids! Soooo since it's already so heavy, we should just get something even heavier right?! Because it's the only thing that makes so much sense?? Yeah anyways, so somehow I decided to just go big and get a freaking FLOOR lamp instead! Nice one, Jazzy. Nice one. And of course, talking about IKEA, how dare one forget about meatballs, right? Let me tell you first, the queue was ridiculous. Never in my life up til this point, have I ever seen such a long queue at IKEA foodcourt. But I made it! I made my way to get the chicken meatballs instead of the original one, only because chicken meatballs come with 10 while the original comes with 15 the minimum and I hate wasting food. But for one of those rare moments, I was disappointed at chicken. I mean, I've always been so serious about chicken, how could it let me down big time like this?! But it did...anyways, it wasn't its fault much, I already forgive it. I still love you. So it's ok.

8. So I was trying to go home after a long day. Phone was out of battery. But I was confident that I already searched the way to get back so I should be fine. Turned out that I did not only get off the wrong bus stop, got lost on the way to change the bus, but also somehow managed to dozed off on the bus! Opened my eyes, looked outside it was pretty dark, couldn't tell where I was but soon realized I was already on the way to Changi Airport! Yay hahaha like seriously for real guys. At that very moment, I wasn't even freaked out at all but laughing inside. Like legit HAHAHA! Thinking my life is pretty much laughing stock! The only thing I regretted a bit is that I didn't just go to the airport and just to unwind (even more) already. But to be fair, it was 10pm and with that huge IKEA bag full of fragile items, I don't think it was the smartest thing to do. Especially, thinking I could just get home, drink my teh and do some fun lego with my new FLOOR lamp!

9. So when I was at IKEA and saw all this Christmas decoration, I realized how much I like Christmas and this festive season! This thought suddenly came to my head: I can't wait to meet someone right and start building our IKEA home. Funnily enough, I have that part of me too.

(to be continued)

Apr 28, 2016

Tập truyện ngắn: Những mẩu chuyện nhỏ nhặt (11)

Mẩu chuyện số 10 được viết vào mùa hè 2014. Mẩu chuyện số 8 và 9 được viết vào khoảng nào đó cuối năm 2012. Còn mẩu chuyện số 7 trước đó được viết từ 2010. Cảm giác như tự mình tạo ra một cái lịch hẹn với những câu chuyện, hai năm một lần. Lại nghĩ, hai năm cuối cùng là ngắn hay dài. Có lẽ, đủ dài để thật nhiều chuyện xảy ra, nhiều người ghé tới, và đủ ngắn để không kịp ghi nhớ hết tất cả những câu chuyện, những con người ấy. Cũng dành cho những ai chưa quen thuộc với 'những mẩu chuyện nhỏ nhặt' này, chuyện tôi kể ở đây có phần thật, có phần không, và dù có là thật cũng không nhất thiết là thật với tôi, có lẽ là của một ai đó khác mà tôi chỉ muốn kể lại, vậy thôi.

11. Mẩu chuyện số Mười Một

Đã nhiều tháng kể từ lần cuối tôi và cậu ấy liên lạc với nhau. Tôi cũng không còn nhớ chính xác nội dung cuộc hội thoại lần đó giữa chúng tôi. Có lẽ, tôi còn chẳng nhớ nổi những lời tôi nói lúc ấy nữa. Tất cả những gì tôi nhớ là một thứ cảm xúc trống rỗng, một chút mất mát nhưng lại đầy kìm nén, lúc đó tôi chỉ nghĩ, đây sẽ lần cuối, lần cuối tôi nghe giọng cậu ấy, lần cuối cậu ấy nghe giọng tôi. Và bạn biết đấy, cái cảm giác 'lần cuối' bao giờ cũng thật khó chịu.

Thế nào nhỉ? Để miêu tả về cậu ấy có lẽ cũng chẳng có gì nhiều. Cậu ấy cũng bình thường như bao người khác thôi. Chỉ là, có lẽ,vào khoảng thời gian đó, tôi đã nghĩ cậu ấy đặc biệt. Nếu hỏi, tôi thích cậu ấy ở điểm nào? Có thể bắt đầu từ cái tên chăng? Tôi là loại người không tin vào những thứ tuyệt đối và luôn tự nhận rằng bản thân mình cởi mở với tất cả mọi ý tưởng trên đời này. Thế nhưng, tôi cũng là loại người sẽ hỏi tên của bạn là gì, hỏi ngày sinh của bạn (để nhẩm ra cung hoàng đạo của bạn trong tích tắc) và đoán xem tính cách của bạn như thế nào và liệu chúng ta có thể hợp nhau được mấy phần. Với cậu ấy cũng vậy, dĩ nhiên tôi không hỏi ai cung hoàng đạo của họ ngay lần đầu gặp mặt (trừ những trường hợp đặc biệt), nhưng tên, chắc chắn rồi. Và có lẽ là trùng hợp, tên của cậu ấy là một cái tên tôi vẫn luôn rất thích. Thế là đã đủ lý do để tôi có thiện cảm với cậu ấy thêm nhiều chút?

- Thế cậu đã nghĩ gì về tên của tớ?
- Ừm...mùa hè...và một loại quả.
- Yay! Tớ thích mùa hè! Loại quả á? Là quả gì?
- Tớ từng gọi tên cậu bằng loại quả đấy rồi đấy!
- Ờ...quả A à?
- Không...
- À à quả B!
- Cậu quên rồi...
- Không không từ từ nào! Quả C? Hay D??...Thú thật là tớ không nhớ ra được...
- Thôi được rồi, tớ sẽ nói cho cậu biết. Nhưng bù lại, cậu phải đền bù cho tớ đấy!
- Được! Tớ hứa!! Từ giờ phút này, tớ nợ cậu 3 điều ước!

Dù sao thì tôi cũng đã chẳng dùng đến điều ước nào với cậu ấy cả. Kể cả khi nghe cậu ấy nói điều đó, tôi cũng chỉ cười và nói 'ừ tớ tin cậu', nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, tôi sẽ không bao giờ (muốn) sử dụng những điều ước đó. Đơn giản, tôi chỉ nghĩ, nếu là điều cậu ấy thật sự muốn làm cho tôi, cậu ấy sẽ làm. Nếu không, để phải đòi hỏi hay yêu cầu ai đó làm điều gì cho tôi, tôi không làm được. Dù sao, nghĩ tới việc ở đâu đó vẫn có người nợ tôi 3 điều ước cũng là một việc thú vị?

Ngoài việc cậu ấy ngẫu nhiên có cái tên mà tôi thích, điều khiến tôi bắt đầu muốn nói chuyện với cậu ấy nhiều hơn bình thường, đó là khi cậu ấy nói về hiệu sách yêu thích của tôi. Thật tình cờ, cậu ấy cũng thích hiệu sách ấy, nhưng hẳn rồi, cậu ấy lại không phải người đọc sách, còn tôi thì có. Nếu theo như lời tự thuật của cậu ấy thì bộ sách duy nhất cậu ấy đọc là Harry Porter. Thôi được rồi, ít ra thì cậu ấy có đọc sách và ít nhất thích một bộ sách! Bạn biết đấy, khi mà ai đó nói với bạn họ thích một thứ hay một nơi mà chính bạn cũng thích điên lên được, không những thế còn điểm mặt chỉ tên đích xác nơi đó một cách rất vô tình, bạn sẽ có thiện cảm với người đó đến 200% ngay lập tức mất. Có lẽ, một phần nào đó trong tôi vẫn thật ngây thơ. Tôi vẫn tin vào khái niệm 'soulmate', kể cả đến giờ phút này. Nhưng sự thực cũng chứng mình rằng, cậu ấy không phải là 'soulmate' của tôi.

Tôi vẫn nhớ, lần gần nhất ghé tiệm sách đó, tôi đã mua một cuốn thơ chỉ vì khi vừa mở ra một trang ngẫu nhiên, tôi đã bắt gặp hai chữ 'slam dunk'. Dĩ nhiên, cả cuốn sách không viết về 'slam dunk', chỉ vài dòng thơ ngắn ngủi mà thôi. Nhưng hình như tôi là kiểu người như thế, cảm tính. Dù vậy, cảm tính của tôi đặt vào cuốn sách này (cũng như rất nhiều những cuốn sách khác) đã hoàn toàn đúng. Ngoài đôi ba dòng vỏn vẹn có nhắc đến 'slam dunk', tất cả những dòng thơ khác đều rất thú vị, rất đáng đọc.

Cảm tính đối với cuốn sách đó đúng như vậy, còn với cậu ấy, tôi không chắc lắm. Dù sao, tôi cũng không còn nhớ nổi tất cả những gì tôi nghĩ về cậu ấy. Chỉ nhớ rằng, khi tôi bắt đầu đọc những bài thơ khác trong cuốn sách, bắt đầu vấp phải những cụm từ lóng tôi không hiểu được, tôi đã nghĩ có lẽ cậu ấy có thể giải thích cho tôi hoặc có lẽ có thể đọc những dòng thơ đó cho tôi nghe. Có lẽ đó cũng là một kiểu 'mơ mộng lãng mạn', bạn biết đấy.

- Cậu còn nhớ quyền thơ tớ mua ở tiệm sách A mà tớ kể cho cậu không?
- Ừ, có, tớ nhớ.
- Tớ mới bắt đầu đọc, có nhiều từ lóng với diễn đạt khó hiểu ghê.
- Thế à? Thế để lần tới tớ sẽ giúp cậu.
- Ừ, được đấy, lần tới sẽ có cậu giúp tớ.

Lần tới ấy đã không bao giờ diễn ra. Thi thoảng, tôi vẫn lôi cuốn sách ra và đọc đi đọc lại những bài thơ tôi thích, dù cho có những đoạn tôi không hiểu hết. Một số từ, tôi tự google và dù không thật nhiều tài liệu, sau một hồi kiếm tìm, tôi vẫn tìm ra được ý nghĩa của chúng. Một số cách diễn đạt, tôi còn không chắc phải google từ đâu và như nào, tôi tạm gác qua và tự hiểu theo ý của mình. Thế mà cho đến một hôm gần đây, trong lúc vô tình xem một đoạn phim ngắn giới thiệu những từ lóng thông dụng của ngôn ngữ nọ, tôi cuối cùng đã trọn vẹn hiểu được ý nghĩa của bài thơ tôi thích nhất cuốn sách. Và rồi, chỉ cho đến khi tôi kích động lôi cuốn sách ra, lật tìm bài thơ để đọc lại lần nữa, tôi mới vô tình lật tới những trang gần cuối dành riêng cho mục 'end notes' - giải thích tất cả những từ lóng và diễn đạt đặc biệt trong từng bài thơ! Tôi chỉ có thể cười hắt ra và nghĩ, thế đấy, đáp án đôi khi ở trước mắt, chỉ là chúng ta có nhìn thấy nó hay không.

Và, có lẽ, Shakespeare đã đúng, 'love is blind'. Dù cho, tôi không chắc tôi sẽ gọi cảm xúc đã có đó của mình là 'yêu'. Có lẽ là, rung động. Ừ, rung động.


Apr 25, 2016

random poem 5

There are just moments
when words keep rushing
out of my head, like
the sound of thunder
coming before rain
And I guess you know
the kind of rain I'm talking
about, the summery one
that's pouring down
heavily and so sudden,
you've got nowhere
to hide and now
you're all wet, *sigh*
But damn that cute guy
standing under the same
bus stop roof, slowly
turning his head your way,
starting to make a small...er
(or should we have hope for more?)
conversation, what do you say
now? Well, it's been a good day
and (this time) the rain is just
a gift from you, God?
Guess I'd say, thank you.


Apr 10, 2016

người chó, người mèo.

Khái niệm cat person/dog person, chắc ai cũng đã nghe nhiều rồi. Đại thể rằng trên đời này, có người thích chó hơn thích mèo, hoặc ngược lại, hoặc thực ra chỉ thích một con và ghét luôn con còn lại, hoặc yêu thương đắm đuối tất cả các loài, và cũng có thể là ghét hết chả thích con nào. Mà mỗi người này, tính cách lại có điểm khác nhau, và thế là chúng ta suy ra việc một người thích chó hay mèo mà có lẽ liên quan phần nào tới tính cách của họ.

Thực ra từ bé đến giờ tôi chưa nuôi con gì bao giờ cả. Đến nhà ai có nuôi con gì thì nhào vô vuốt lông vuốt mông vui vầy chút thôi. Mặc dù hồi bé tôi cũng rất thích chó, nghĩ là nhà có một con chó để mình về là nó quẫy đuôi tíu tít mới vui làm sao. Nhưng mà mỗi lần gợi ý với mẹ về việc nuôi con gì là mẹ tôi lại bài nguyên si 'người không nuôi được, nữa là nuôi chó'. Dù cho lúc thơ ấu đó, mặt tôi có dài thòng ra buồn bã chút chút, chỉ hơi lớn hơn xíu là tôi hoàn toàn thấu hiểu được nỗi lo của mẹ. Ấu yề bây giờ tôi cũng vẫn không định nuôi con gì, vẫn câu cũ, 'người còn chưa nuôi được' đó. Tôi tự cảm thấy mình chưa thể chịu trách nhiệm cho một ai khác trong đời vào lúc này. Chưa kể, tôi cũng nghĩ đến chuyện nếu tôi có bế con gì về nhà nuôi thì rồi tôi cũng sẽ yêu nó lắm, nó sẽ là bạn thân chí cốt của tôi, rồi tới lúc nó ốm đau, bệnh tật, già nua,...tôi thực sự không muốn phải đối diện.

Đấy là về chó. Vì có nuôi con gì, chắc tôi cũng chỉ nuôi chó, còn liệu có con gì khác không thì tôi chưa nghĩ ra. Tôi thích voi, sư tử với cá heo, nhưng chắc không nuôi được con nào trong ba con đó đâu. Tôi vốn không thích mèo, và thường cũng ít khi chơi với những người (thích) mèo. Chú thích rõ là ít, chứ không phải là không. Chị gái tôi tuổi mèo và chúng tôi cũng không hợp nhau lắm. Chị tôi có rất nhiều điểm tốt, tôi rất yêu chị tôi và tôi tin chắc chị tôi cũng yêu tôi, nhưng chỉ là tính cách không thật hợp nhau lắm, thế thôi. Chả thế mà sau này có nói chuyện với anh nào, hỏi anh sinh năm bao nhiêu, rồi tôi gật gù 'ồ bằng tuổi chị em' một phát là thôi coi như khó có khả năng vui thêm được lắm. Nhưng với kinh nghiệm cá nhân của tôi thì thường những anh bạn rơi vào nhóm 'tuổi không hợp', chưa cần hỏi tuổi đã thấy lệch sóng rồi.

Lại nói tới vậy những bạn thuộc nhóm người mèo (nhưng không phải tuổi mèo) thì sao? Bạn bè thân thiết xung quanh tôi, nghĩ lại thì toàn người nuôi chó, muốn nuôi chó hoặc không định nuôi con gì. Cũng có một số ít nuôi mèo hoặc thích mèo, nhưng túm lại vẫn là số ít. Cũng không hẳn là vì lý do gì mà vì đời xô đẩy nó như thế. Nhưng nếu nói thật lòng thì tôi nghĩ người chó và người mèo rõ là khác nhau? Khi nói đến chó thì người ta nghĩ đến tình cảm, trung thành. Còn nói đến mèo thì nghĩ tới độc lập, kiêu chảnh. Ờ đấy, xong cứ có cái từ 'chảnh chó', tôi nghĩ phải là 'chảnh mèo' mới đúng chứ nhỉ?! Thế nên mới nói, hồi xưa, tôi không thích mèo với tính cách của nó lắm. Lúc mà biết được các anh bạn trai thích chó hơn mèo thì các anh đã được cộng thềm vài điểm thiện cảm rồi. Ừ, nhưng mà chắc giờ bắt đầu nên xem lại. Sau nhiều năm chỉ quen các anh thích chó thì tôi nhận ra rằng có lẽ người chó hay người mèo cũng chẳng quan trọng lắm.

Apr 5, 2016

người dài dòng

Thi thoảng ngẫm lại, tôi tự nhận mình thích dài dòng. Không phải một lần, hai lần, mà cũng đã nhiều lần rồi, ai đó bảo với tôi rằng, viết dài mà làm gì, bây giờ không ai đọc chữ mấy đâu. Kể ra thì cũng đúng. Thời đại của hình ảnh và truyền thông số với tốc độ tên lửa thế này mà bảo mọi người phải đọc một đống chữ thì mất thời gian quá. Hình đẹp là được rồi. Càng nhiều hình càng tốt. Thông tin chỉ cần đủ thôi. Có khi bây giờ người ta cũng chả đọc gì nữa, chỉ đọc caption, đọc quote với review sách và plot phim thôi. Đấy là người ta bảo thế. Còn tôi, tôi thích sự dài dòng.

Tôi thích chậm rãi nghiền ngẫm một cuốn sách rồi trên con đường khám phá cuốn sách đó, tôi sẽ bắt gặp những trích đoạn mà tôi thấy thấm thía hay tâm đắc vô cùng. Và rồi, sau này tôi sẽ mở đi mở lại cuốn sách đó chỉ để tìm cho bằng được một câu đó thôi, là đã đủ mãn nguyện rồi.

Tôi thích nói chuyện dài hơi lượt thượt với những người bạn của mình, người cũ, người mới, nói về chuyện hôm qua, hôm nay và chuyện ngày mai. Có thể đi dạo bên cạnh nhau dọc con sông Yarra, tìm một chỗ tĩnh lặng với ánh đèn đường rọi tới, ngồi xuống với nhau và nói về trời, về đất, về tớ, về cậu, hoặc là về cái bóng đèn đường kia? Cậu nói xem, bóng đèn này còn chiếu sáng được trong bao lâu? Có đủ lâu để lần tới chúng ta cùng quay lại đây, vẫn sẽ gặp chính bóng đèn này hay không? Hoặc, có lẽ lần sau rồi lần sau nữa, cậu đi qua bóng đèn này một mình, hay với một ai khác, liệu cậu có nhớ đến tớ không? Tớ đoán là không, nhưng dù cho không bao giờ quay trở lại vị trí này, tớ sẽ vẫn nhớ đến cậu. Ừ, thi thoảng thôi.

Tôi thích hồi tưởng lại những câu chuyện, những mẩu kí ức và những đoạn ghi chép vụn vặt của mình. Có lẽ, tôi đã nói điều này đôi lần với những người thân thuộc, rằng trí nhớ ngắn hạn của tôi không có vẻ gì là quá tốt, tôi cũng từng quên cặp sách tới trường, tự khóa mình bên ngoài phòng mà quên chìa khóa bên trong, đại thể những chuyện như vậy. Nhưng trí nhớ dài hạn của tôi thì lại là một mảng hoàn toàn tách biệt. Đôi khi tôi nghe có người nói, rằng trẻ con thì làm sao hiểu được và nhớ được cái này cái kia. Tôi lại cảm thấy kì diệu, giống như rằng chúng tôi không đến cùng một hành tinh vậy. Bởi có rất nhiều sự việc hay những câu chuyện nhỏ thường ngày đã từng xảy ra với tôi lúc 3, 4 tuổi, tôi đều ghi nhớ rất rõ. Nhớ rõ đến mức như chính tôi đang xem lại những đoạn phim màu sắc nét như SD (ừ SD thôi chứ chưa phải HD với 4K), từng chi tiết về khung cảnh xung quanh lúc đó, TV đang chiếu chương trình nào, họa tiết trên chiếc chiếu, cảm nhận bề mặt của sàn gạch, có khi đến cả cảm xúc và ý nghĩ của tôi vào thời điểm bấy giờ. Nhưng nhớ được nhiều cũng chưa chắc đã là chuyện hay. 

Đôi khi tôi cảm thấy, tôi chẳng có gì mấy ngoài một trí nhớ hình ảnh và cảm xúc siêu phàm, cộng thêm sở thích dài dòng say sưa. Nhưng rồi tôi lại nghĩ, với những thứ này, tôi chẳng biết làm gì với chúng. Những kí ức dông dài đó có làm tôi giàu được không? Về vật chất thì tôi nghĩ là khó. Nhưng có lẽ sẽ khiến cho cuộc đời tôi trọn vẹn hơn, giàu có về cảm xúc và trải nghiệm hơn chăng? Có lẽ là thế. Có lẽ thôi. 


Apr 4, 2016

outside the windows

Cứ mỗi căn nhà tôi từng ở, lại mở ra một khung cửa sổ khác và những hình ảnh phía ngoài khung cửa ấy lại thật khác nhau, nhưng đôi khi lại tình cờ hữu ý có điểm tương đồng. Cũng chẳng biết từ bao giờ, tôi hình thành thói quen dõi theo và ghi nhớ những khung hình bên ngoài những khung cửa sổ ấy. 

Tôi còn nhớ, căn phòng trong kí túc xá đầu tiên của tôi ở Melbourne, bên ngoài cửa sổ là một khoảng trống rất rộng, vừa đủ tầm nhìn là một tòa nhà office. Đúng tầm mắt của tôi mỗi khi nhìn ra phía bên ngoài kia, là một văn phòng làm việc nào đó với cửa sổ kính thật to và những tờ giấy ghi nhớ được dán tạo thành những chữ cái. Thi thoảng, những người phía trong office đó lại thay đổi vị trí sắp xếp của những tờ giấy nhớ, và một từ mới được hình thành. Đến giờ thì tôi không còn nhớ được chính xác họ đã tạo ra những từ gì. Chỉ là, ngày này qua ngày khác, tôi đã từng chăm chú nhìn sang bên tòa nhà bên kia, cố đọc xem hôm nay những người bên đó đã viết nên từ gì. Cũng vẫn là căn phòng đó, khi tôi ngồi bên góc bàn để laptop, gác hai chân lên mặt bàn, mở Mây của Đỗ Bảo lên nghe, ngửa lưng ra sau và nhìn ra ngoài, thì chỉ còn một khoảng màu trời và những đám mây muôn hình vạn trạng. 

Tôi còn nhớ, căn phòng sau cùng của tôi ở Melbourne, với hẳn hai chiếc cửa sổ cao gần tới tận trần nhà và bên ngoài là cả một khoảng balcony trọn vẹn. Nhìn ra ngoài ô cửa số ấy, tôi thấy những lớp nắng thả mình trên sàn gỗ ban công cũ kĩ, con phố nhỏ vắng người, cửa tiệm sơn màu đỏ tươi đối diện bên đường, và màu trời xanh ngắt đối lập. Tôi còn nhớ như in, một buổi sáng của một ngày nghỉ nào đó, tôi thức dậy trời đã sắp trưa, mở mắt ra nhìn ra ngoài cửa sổ là cả một màu trời xanh đến kì lạ. Có lẽ, lúc đó tôi đã cảm thấy kinh ngạc lắm, nhưng cũng hạnh phúc lắm, mắt tôi có lẽ đã mở thật nhanh thật to hơn bất kì một thời điểm thức giấc nào khác. Và tôi bật dậy, tìm chiếc máy ảnh và bấm lấy bấm để. Tôi chỉ sợ rằng, khoảnh khắc đấy sẽ trôi đi mất và một ngày nào đó sau này, tôi sẽ quên mất cái sự đẹp đẽ đến mức không tưởng này. Và thú thực, tôi không hề nói quá, đó là bầu trời đẹp nhất tôi từng thấy cho đến tận bây giờ. Để rồi tôi tự hỏi, liệu những người có mặt tại Melbourne vào cùng thời điểm đó có nhìn lên bầu trời hay không? Nếu có, họ có thấy bầu trời đẹp và đẹp đến mức mà tôi nhìn thấy hay không? Và liệu với họ, đó có phải là bầu trời đẹp nhất họ từng thấy hay không? Có lẽ có với một vài ai đó. Có lẽ là không với số còn lại. 

Tôi còn nhớ, một trong những căn phòng đầu tiên tôi chuyển tới ở Kingston, nhìn ra bên ngoài cửa sổ có thể thấy một cái cây lớn. Phòng tôi ở tầng 3, chiều cao có lẽ đâu đó bằng với cái cây nọ. Mỗi lần nhìn ra bên ngoài là có thể nhìn thấy bao trùm mọi thứ diễn ra với cái cây. Từ mấy chú chim bay qua liệng lại trên cành cây, rồi tới mấy bạn sóc trườn lên trườn xuống, ngó nghiêng ngang dọc, và rồi lá xanh, lá vàng, tới ngày trụi lá, rồi tuyết đọng trên cành, cho tới lúc tuyết tan. Tất cả những điều đó, tôi đều được tận mắt chứng kiến, chậm rãi, từng chút từng chút một. Và có lẽ, đó là lần đầu tiên tôi nhận ra điều kì diệu của việc có thể nhìn ngắm một cái cây từ ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác. Cảm giác như một người bạn vậy, ở bên nhau suốt xuân - hạ - thu - đông, nhìn thấy nhau lớn lên, nhìn thấy nhau thay đổi. 

Nơi cửa sổ căn phòng tôi đang ở cũng có một cái cây như vậy. Chỉ có điều cây si sống ở Việt Nam, nên hạ qua đông tới gì chỉ thấy một màu xanh, thi thoảng mấy em lá rụng rơi, đúng đợt mưa bão thì cành nọ cành kia xiên xẹo lả lơi lượt thượt một chút buồn. Đùa thôi, chứ thực ra, những ngày nắng nhìn ánh sáng len qua những tán lá mới thi vị làm sao. Rồi thì, những ngày gió, lắng nghe tiếng rì rào xô đẩy nhau như múa như hát của lá của cành, cảm thấy như vạn vật đều bình yên. Cả những ngày mưa, tiếng rào rào hay rả rích bởi những giọt nước chọn những tán lá làm chỗ nghỉ chân chớp nhoáng rồi mới thả mình về với đất, đẹp mà thơ lắm,...liền chỉ muốn cuộn mình lại vào chăn rồi ngủ tiếp tới ngày nắng lên! 

Để kết lại bài tập làm văn này với đầy đủ ba phần như học sinh mẫu mực, xin được phép dùng lại một đoạn tự viết ra từ lâu lẩu lầu lâu mà vẫn là lời đáy lòng thời hiện tại. Có một ngày nào đó, tôi sẽ kể cho một ai đó sự khác biệt của những khung trời ở mọi nơi mà tôi đã tới. Và hi vọng, người đó, vào ngày đó (và nhiều ngày sau nữa), sẽ chịu lắng nghe tôi kể và sẽ muốn cùng tôi đi tới những nơi đó và cả những nơi khác nữa, chỉ để nhìn thấy sự khác biệt của những vùng trời. Và vì lẽ đó, tôi hứa sẽ trân trọng người đó thật nhiều. 

Jan 28, 2016

pieces of memory I've lived with

Trên đời có lẽ cũng có những người như tôi, sống bằng những kí ức. Không phải chúng tôi chỉ sống bằng những kí ức dàn trải đầy ắp những nỗi niềm phai màu ấy. Chúng tôi vẫn sống với thực tại, vẫn vui, vẫn buồn, vẫn yêu, vẫn ghét những ngày rất đời, mỗi ngày lại mỗi ngày. Nhưng những mẩu kí ức mà nhiều người chọn vùi đi hay để rơi, để vãi nơi nào đó, thì chúng tôi lại nhặt nhạnh, gói ghém mà cất giữ đầy trân trọng. Để ngày nay ngày nao đó, khi giở lại những tấm hình, đọc lại đôi ba con chữ, hay chỉ là ngước lên một bầu trời nào đó trông thật giống màu trời của nhiều ngày cũ kia, trái tim lại thổn thức trở lại, tất cả mọi chi tiết, mọi rung động, mọi bồi hồi, cảm xúc đều ùa ạt trở về trong chớp mắt. 

Giống như khi nhìn lại vào bức hình này, có thể tôi không nhớ được ngày tháng chính xác tôi đã nhấn nút ghi lại khung cảnh ấy. Nhưng, tôi có thể hình dung lại như in, từng chút một cái cảm giác của tôi vào lúc đó, bài nhạc tôi đã bật, những cơn gió và cả tiếng xào xạc của lá cành rung mình chạm vào nhau. Đó là một ngày nào đó, có lẽ là vào tháng 3, của 4 năm về trước. Trong căn phòng của mình ở tầng 3 tòa nhà kí túc xá, cánh cửa sổ có thể mở đủ rộng để tôi ngồi tựa lưng vắt vẻo bên khung gỗ cũ kĩ, hai chân thả hững hờ ra phía bên ngoài bậu cửa, ngửa mặt lên là một phần nào của mái nhà vươn ra và hẳn rồi, bầu trời và tán cây. Mỗi buổi chiều ấy, sau một cơn mưa rào chóng vánh gột sạch trời đất và mọi sự xung quanh, trời rồi xanh trở lại, mây trắng cũng lảng tảng trôi theo, bay qua vội vã không kịp chào nhờ những cơn gió sau mưa thổi vèo, thổi vèo. Lại thêm tán cây xanh rì quá chóng, chẳng khác nào bảo rằng, hè năm nay tới sớm. Tôi nhớ được giai điệu của Let it die, mà tôi đã nghe đi nghe lại trong những ngày đó, mỗi khi mưa tới. Với cánh cửa sổ hé mở, đủ để cho mùi đất ẩm cùng tiếng mưa vội vã tràn vào căn phòng nơi tôi ở, và với giọng ca buồn bã ám ảnh của Feist khi ấy, tôi đã nghĩ, 'ồ có lẽ đây là bài hát buồn nhất' và cũng có lẽ tôi của ngày hôm đó, cần một nỗi buồn như thế để hòa tan đi một nỗi buồn khác biết chừng nào. 

Nhưng nào, nhưng nào, nỗi buồn ấy có buồn thật không? Có lẽ là không. Tôi của lúc đó đã cảm nhận được bao nhiêu sự đẹp đẽ giản đơn trong không gian, trong tự nhiên tới vậy, thì không có lý gì nỗi buồn khi ấy lại có thể trở nên bớt đẹp được. Nó hẳn đã phải là một thứ gì đó trong trẻo, tĩnh lặng lắm. Và đẹp. Đẹp đủ để tới tận bây giờ, chỉ cần nhìn lại một tấm hình, tôi lại có thể kéo mình trở về không gian ngày ấy. Trọn vẹn. 

Jan 19, 2016

một chốn để quay trở lại

Sau mỗi chuyến đi, tôi lại muốn viết một cái gì đó. Có lẽ cái gì đó ở đây không cần phải là cả một bài chia sẻ trải nghiệm dù lịch gì cả. Dù sao thì tôi cũng không thích những thứ cứng nhắc. Chỉ đơn giản là luyên thuyên vài ba mẩu chuyện, viết ra để ai muốn đọc thì đọc, còn lý do chính vẫn là viết ra để tự mình có thể ghi nhớ, có một chỗ cất giữ những ký ức, dù là nhỏ hay to. 

Có đoạn buổi tối đầu tiên, một mình ngồi làm hẳn một session ngắm đường ngắm người ở Orchard cũng thấy thú làm sao. Chả là trên đường đi ra station, bỗng bắt gặp một bạn thanh niên cũng đang ngồi đó tai cắm earphones nghe nhạc, ngồi trên bậc thềm trước cửa một cái shopping mall, ngồi khoanh chân ngắm nhìn người qua lại. Tôi nghĩ bụng, bạn này nhìn thấy gì nhỉ, có thú không nhỉ, thế là quyết định chưa đi về vội, ngồi lại một chút, cũng bắt chước bạn nọ, mở nhạc ra nghe, ngắm người trên đường, ngửa mặt lên nhìn mây trời cây lay. Có lẽ là một trong những khoảnh khắc đẹp nhất của chuyến đi chăng? Serious people watching is never old. Có cơ hội để làm thì lúc nào cũng thú. Nhìn người này, ngắm người kia, suy suy nghĩ nghĩ, ồ cô ấy làm nghề gì nhỉ, ồ anh kia cá tính có thể ra sao,...Rồi chống hai tay về phía sau, ngửa mặt lên để nhìn thấy những tán cây cao vút, bầu trời đêm đen nhưng phản chiếu ánh sáng từ chốn đô thị và lảng tảng những đám mây trắng đục, tôi lại hình dung ra những năm tháng cũ đó, ở Melbourne, tôi cũng đã từng như thế, cùng với một ai đó. 

Tới câu chuyện đi ở hostel. Ok, thực ra là lần này mình chỉ có ở một đêm ở hostel thôi vì những ngày sau đã lăn theo hội bạn. Lại còn là lần đầu ở boutique hostel, nói chung cũng hẳn là một trải nghiệm mới đó. Về độ sạch và đẹp thì khỏi nói nha, rất xinh tươi, sạch sẽ. Nhưng cũng vì là kiểu hostel hạng 'sang' nên cũng có cảm giác rất private, không như những lần mình ở hostel khác. Lần này chẳng nói chuyện với ai, gần như còn không nhìn thấy mặt ai chứ đừng nói tới nói chuyện, đi chơi cùng gì, vì mỗi đứa một pod, kéo rèm xuống là như cái hòm riêng, không sợ đứa nào nhòm ngó. Âu cũng có cái hay của nó. 

À rồi thì lần này mới nhớ ra, ồ đúng là cũng có người có bad sleeping habit. Bình thường lúc nào cũng ở một mình. rồi mấy lần trước ở hostel cũng không có gặp, lần này mới được mục sở thị. Đang đêm ngủ ngon lành, bỗng bị đánh thức bởi tiếng ú a ú ớ của con mẹ nào. Tỉnh dậy mới nhớ ra mình đang ngủ cùng phòng với bao nhiêu người nữa nè. Hóa ra có chị nào đó gặp ác mộng cứ hú với hớ, khổ khổ, vừa bực mình vì bị tỉnh giấc mà vừa buồn cười. Rồi lại có mợ nào đặt chuông báo thức sớm tinh mơ, chuông reo mấy chục hồi không thèm tỉnh. Mà rõ là giường của mợ cách giường của tôi chắc cũng xa tít, thế mà tôi tỉnh trước, tưởng báo thức của mình mà hóa ra không phải. Tôi cố tình ho một cái cho mợ biết, có chị giường bên chắc cũng cú nên cũng hắng giọng tay chân loẹt quẹt, thế mà mợ kia vẫn không tỉnh cho, cũng không thèm tắt báo thức...Quả nhiên là ví dụ điển hình cho 'điếc không sợ súng'! 

Lại nói, chỉ mới hơn một năm trước, tôi cũng viết một bài giới thiệu về Tiong Bahru - một địa điểm mà tôi yêu thích vô cùng. Lần này quay trở lại , dĩ nhiên cũng đã lại đến đó như một điều hiển nhiên không cần phải bàn. Thế là lại phải kể vài ba câu chuyện ở chốn này nhỉ. Giới thiệu thì thôi đi, ai cần google vài nhát cũng ra rồi. Nên ăn, nên chơi thế nào hỏi anh Gồ là ra hết vài chục bài dẫn đường, chỉ hướng, không cần lo sợ lạc lối. 

Tôi chỉ muốn kể chuyện, dẫn mấy đứa bạn tôi tới Tiong Bahru lúc trời đã loạng choạng sắp hoàng hôn, trời vừa mưa xong, đất còn chưa ráo nước. Tôi dẫn đường kéo bọn nó rảo chân nhanh nhanh để còn dựa lúc trời sáng để mà còn thưởng thức nơi chốn này với thật nhiều thứ hay ho. Lại là tiệm sách tôi thích mê thích mệt, bước vào với ánh đèn vàng ấm áp và những cuốn sách cao từ trần nhà trải xuống tận chân tường, nó mới mê mẩn làm sao! Vào rồi thì phải làm gì? Đi tìm ngay con mèo để chào chứ gì nữa! Hơn năm rồi chị mới ghé lại đó, còn nhớ chị không, dĩ nhiên không nhớ, nghĩ sao mà nhớ được hay vậy, con nhỏ này tính kỳ ghê! Rồi lại đắm chìm trong đống sách, nhấc cuốn này lên, hạ cuốn kia xuống, nhìn bìa sách, lật giở vài trang. Rồi thì sao, ô hay quá làm sao, chạm tay vào một cuốn sách bìa thật ưng cái bụng, mở bừa một trang ra, thôi rồi, yêu luôn rồi, viết đúng thứ mình thích rồi. Nghĩ gì nữa, tìm ngay bản nào thẳng thớm, phẳng phiu nhất, trọn vẹn nhất, cầm lên tay giữ khư khư rồi đi quanh ngắm tiếp. Lạc lối chán chê rồi mới chịu thanh toán đi ra. Tiệm còn mở bài I'll have to dance with Cassie, hẳn là muốn khách tới chơi đây vừa coi cọp sách vừa nhảy quanh quanh rồi. Gặp bạn cashier cười thật tươi, thật dễ thương, nghĩ bụng, hay về nhà mở tiệm sách rồi đứng bán sách vậy có khi hợp mình nhất rồi. (Nói giỡn vậy nhưng trong lòng bỗng thấy có khi nên suy tính thật ghê.) 

Rồi đi ra ngoài dạo quanh quanh. Đi từ quán cafe này tới tiệm bánh khác. Ai mà chẳng biết Tiong Bahru thì hipster như nào rồi, nhưng mà thú vị là tôi vẫn có cơ hội bắt gặp được một hình ảnh vừa đáng ghi nhớ vừa thấy thật dễ thương. Đang dẫn đường chỉ lối cho mấy đứa bạn đi tới Tiong Bahru Bakery điểm hẹn yêu thích, đang len len quá những dãy nhà thì gặp một anh râu quai nón, đeo kính đúng kiểu hipster y chang mấy thằng bạn mình hồi đại học. Nhưng gì, anh mặc áo thun và quần đùi Hello Kitty! Xong tay thì bế một đứa bé tí tẹo teo trông rất có nghề kiểu bố bế con. Gặp thế là biết đúng Tiong Bahru rồi, không lệch đâu được rồi. Cưng thật cưng! 

Mà đó, Tiong Bahru xưa nay mới chỉ tới vào ban ngày, lần rồi cũng mới chỉ loạng quạng tối. Chưa bao giờ nghĩ tới chốn này sẽ ra sao vào buổi tối. Thế mà có người bảo tối ở đây yên tĩnh thích lắm, nếu may mắn còn gặp mấy bạn mèo hoang chạy ra chơi cùng. Không biết thế nào, chắc lần sau phải thử quay lại buổi tối thôi, nhỉ?


Dec 12, 2015

Vừa xem hết Our Times, một phim Đài Loan nói về tuổi trẻ. Nói chung là cũng như bao những bộ phim nói về tuổi trẻ khác, mỗi khi xem lại cảm thấy khắc khoải, đồng cảm và chắc là cả một chút ám ảnh, day dứt nữa. Là kiểu phim mà, làm chán chắc khó hơn làm 'hay'. Hay ở đây đủ là để khán giả thích, khán giả chịu xem đến cùng, gật gù và rồi bồi hồi xúc cảm, rưng rưng nước mắt, nếu không phải là vỡ òa ra hết nửa hộp giấy. Vì ai mà chẳng có tuổi trẻ, để nhắc đến, để hoài niệm.

Một vài bộ phim tương tự mà mình đã từng xem có thể điểm qua như, So Young, Youth Never Returns và Em là quả táo trong mắt anh. Đều là phim nói tiếng Hoa và đều kiểu kể lại chuyện xưa thời còn mài mông trên ghế nhà trường và những biến chuyển cuộc đời. Phim 'quả táo' chắc là phim nổi tiếng nhất và nhiều người thích nhất? Mình thì không nhớ được rõ lắm phim đó như nào và đại ý thì cũng không thích lắm. Vì lý do gì thì quên rồi, thì có nhớ phim lắm đâu...

So Young do Triệu Vy đạo diễn, chắc thích nhất trong tất cả? Vì thực ra vốn thích Triệu Vy và khi nghe tin Triệu Hựu Đình đóng vai chính thì lập tức bổ nhào đi tìm cuốn truyện được dựng thành phim để đọc! Mình còn nhớ như in, lúc đó còn ở Kingston trong căn phòng có french balcony xịn vãi chưởng của mình và queen sized bed sâu ó sằm, chăn ấm đệm êm, mình nhai hết bản pdf. của 'Anh có thích nước Mỹ không' trong một đêm. Ngay lúc đó, mình đã mường tượng Trần Hiếu Chính với hình ảnh của Triệu Hựu Đình, và càng đọc thì càng cảm thấy quả nhiên Hựu Đình quá hợp vai này rồi. Mà Hựu Đình là người tình màn ảnh châu Á của mình, chỉ cần có anh thì nhất định sẽ xem, không cần phải nghĩ.

Sau này khi được xem phim, nói chung mình cũng cảm thấy thỏa mãn, và cả khắc khoải. Phim thực ra không giống truyện, nhưng có lẽ vì thế mà mình lại càng thích hơn? Trong truyện, nhân vật nữ chính khi trưởng thành cuối cùng đã chọn anh Lâm (tạm gọi) thay vì Hiếu Chính. Còn trong phim, cô ấy cuối cùng không/chưa chọn ai cả, một cái kết mở để khán giả muốn gì được nấy. Nhưng đối với mình, có lẽ cô ấy cuối cùng chẳng chọn ai trong hai người đó cả, và mình thích sự lựa chọn đó. Bài hát chính của phim do Vương Phi thể hiện, phải nói là ám ảnh. Mỗi khi nghe, lại cảm thấy như được trải qua một lần tuổi trẻ của những nhân vật trong phim. Nói chung, dù là truyện hay phim thì mình cũng cảm thấy kịch bản khá nặng nề. Nếu xem để vừa đủ hay và giải trí thì chắc là thôi.

Còn Our Times có lẽ là my new favourite? Có lẽ lời tỏ tình lãng mạn nhất là khi, nhìn thấy cô bạn thân ôm lấy tấm standee của Lưu Đức Hoa, cậu trai 18 tuổi nói quả quyết với vẻ mặt đắc thắng: 'Sau này, tôi sẽ bảo Lưu Đức Hoa hát cho cậu nghe!' và bao nhiêu năm sau đó bằng một mối nhân duyên ảo diệu nào đó, cậu ấy đã làm được. Rõ rồi, những chuyện như thế chỉ có trên phim thôi! Nhưng nào nào, mơ mộng chút cũng không chết được mà các cậu, mà có mơ nhiều nữa cũng đếch chết được chỉ vì mơ đâu nên là muốn mơ thì cứ mơ đi, ok?!

Lý do mình thích Our Times có lẽ cũng bởi vì mình có thể relate với những câu chuyện và nhân vật trong phim khá nhiều. Trong trí nhớ của mình, mình cũng từng quen một ai đó giống Thái Vũ, một ai đó giống Âu Dương. Mình nhớ cậu bạn quanh năm suốt tháng trêu mình làm mình phát điên, nhưng khi mình 'thất tình' lần đầu tiên trong đời, chính cậu bạn ngày nào cũng gọi điện thoại bàn sang chờ mình trút bầu tâm sự than thở rồi động viên chân thành đủ điều. Thế nhưng cứ đến lớp gặp mặt nhau là lại quay ra trêu mình như thằng điên, giống như Thái Vũ đối với Chân Tâm. Có lẽ, thuở ấy còn ngơ ngơ, dại dại, không biết thể hiện tình cảm thế nào, âu cũng đáng yêu.

Rồi cái cảnh khi Thái Vũ nhảy xuống hồ bơi kéo cô bạn thân lên bờ sợ nó chết ngạt, làm mình nhớ đến một cậu bạn khác. Hồi còn ở kí túc xá, nữ một tầng, nam một tầng nhưng vẫn lên tầng xuống tầng được (chỉ là bọn con trai ở lầu 1 mà vác xác lên lầu 2 cũng sẽ bị kì thị chút). Một hôm có báo cháy ò í e, chắc chỉ tầm 10h tối gì đó, nhưng hồi đấy mình lết xác về mệt nên hay đi ngủ sớm rồi nửa đêm mới dậy làm bài. Mình ngủ say như chết, điện thoại thì để rung xong tận đầu nào của căn phòng, có gọi cũng không nghe thấy, và đấy, báo cháy còn chưa đoái hoài chứ nói tới điện thoại! Thế là nghe rầm rầm rầm tiếng đập cửa và gào tên, lạch bạch mò ra mở thì thấy ngay bộ mặt của cậu bạn thân hốt hoảng xong lôi ra bắt đi dép vào xong kéo lê ra khỏi cái tòa nhà. Dĩ nhiên cuối cùng thì chả cháy cái khỉ gì, mà chỉ vì một con (chắc là con vì khói phát ra ở lầu 2) nào đó nhét đồ ăn vào lò vi sóng xong để quá đà. Thế là cả lũ lại hùa vào chửi một con dở hơi không biết mặt, chỉ vì nó mà trời rét thế này mà bắt bọn tao mặc quần áo ngủ chạy ra ngoài trời!

Hay là cảnh Âu Dương cầm tay cô bạn đang ngồi sau xe máy, nhét vào túi áo khoác của mình rồi nói 'như thế này tay sẽ không bị lạnh' có chút ngượng ngùng nhưng vẫn thật thản nhiên, sao mà quen đến thế! Khi Thái Vũ kéo cô bạn 'đầu to, mắt cận' trèo tường, trốn học đi trượt băng và nói 'chưa từng mặc đồng phục trốn học một lần, sau này sẽ hối hận', mình đã gật gù ngay tức thì. Rồi khi hai đứa ngồi trên sân thượng, Thái Vũ lôi từ đâu ra 'hàng cấm' là hai lon bia, lại nói 'chưa từng mặc đồng phục uống bia một lần, sau này...' và lần này cô bạn thân đã tự cầm lon bia lên uống và đáp lời 'sẽ hối hận'! Mình nhận ra, có lẽ là đối với thời học sinh - sinh viên này, mình cũng không có gì phải hối hận mấy. Hay cảnh Chân Tâm kéo cậu bạn thân lên sân thượng, còn chưa kịp bày tỏ tình cảm mới vừa nhận ra thì đã phải quay mặt lau nước mặt đi, để rồi gắng gượng chúc mừng cậu bạn bên một cô gái khác, mình cũng cảm thấy nghèn nghẹn làm sao, hình như cũng đã từng đi qua rồi.

Trong phim thì như đã nói, hai người bạn này vẫn tìm lại được nhau sau bao nhiêu năm lạc lối giữa cuộc đời bon chen thực dụng cơm áo gạo tiền và cậu bạn đã thực hiện được lời hứa năm nao. Ảo diệu thôi. Ảo diệu thôi các cậu ạ. Mình đọc truyện, xem phim rồi để gợi nhớ, để mộng du quay lại một chút ngày xưa vậy thôi. Chứ với mình, hoài niệm cũng chỉ là để hoài niệm. Quay lại thực tế, mình nghĩ 99,99% mình sẽ chẳng bao giờ gặp lại (chứ đừng nói là nối tiếp mối duyên nào đó kì ảo) những nhân vật đã đi qua trong những ngày trẻ tuổi (hơn) đó của mình. Dù cho có những câu chuyện đã từng rất đẹp, rất chân thành, rất đơn thuần. Nhưng đi qua chính là đã đi qua, chắc là không thể quay trở lại nữa, và có trở lại thì cũng đếch đẹp nữa đâu. Chính bởi vì đó là hoài niệm, nên mới đẹp. Còn nếu nó còn kéo dài đến bây giờ trở thành hiện tại, khả năng cao là sẽ thấy bớt đẹp đi thật nhiều phần.



Nov 22, 2015

Câu chuyện về những người bạn (kì 1)

Ôi nếu để kể về bạn của mình thì chắc mười tỉ năm cũng không hết chuyện. Mình chỉ biết là lâu lâu mình lại phải tự thốt lên cảm thán sao mình lại có nhiều bạn tốt như thế! Không dưới hai lần mình đã phải thổ lộ thanh thiên bạch nhật public luốn và thi thoảng thì có nói với một vài đồng chí bạn bè điều này. Mình còn trộm nghĩ, không biết có phải kiếp trước mình ăn ở cũng được lắm không mà kiếp này may mắn gặp nhiều bạn bè tốt đến vậy. Dĩ nhiên là không phải mình chưa gặp bạn đểu, bạn xấu, bạn ác bao giờ. Nhưng mà qua rồi thì cho qua, không chơi được thì next, mình còn bao nhiêu bạn tốt dư lày cơ mà.

Nếu nói về bạn thân nhất thì chắc mẹ là đầu tiên rồi. Nhưng mà nếu để kể về bạn thân tên mẹ thì lại không thể không nhắc đến 'bạn' bố, 'bạn' ông nội, 'bạn' dì, 'bạn' chị, 'bạn' Kem...Thế thì ôi thôi dài lắm, có mà kể đến hai tỉ năm cũng không hết chuyện các cậu ạ! Để dành hôm nào rảnh rang tớ kể cho các cậu nghe nhé. Chứ 'bạn' mẹ thì siêu đáng yêu, 'bạn' bố thì thôi kể ra các cậu có mà phát hờn, 'bạn' ông nội thì khỏi nói, như một giấc mơ ngoài tầm với luôn các cậu nhé! Hồi trước tớ còn hay bảo, mẫu người lý tưởng của tớ là kết hợp kiểu của bố và ông nội tớ. Xong, bây giờ chín choắn hơn thì hiểu được là nên dọn lý tưởng đó sang một bên chứ không thỉ có mà ế đến mười kiếp nữa...Nói thế để các bạn hình dùng được ông với bố tớ tính hay và cool như nào.

Nói đến những người bạn tươi tốt như hoa lá hẹ của mình thì không biết phải bắt đầu từ đâu, vì thế nào nhỉ, có những người đã chơi với mình từ khá lâu rồi và bây giờ vẫn là bạn, cũng có những người quen nhau chưa quá lâu nhưng mình cảm thấy mến bạn vô cùng, cũng có những người kỉ niệm đẹp ngập ngụa không xuể và mình trân trọng các bạn vô cùng nhưng giờ lại không còn liên quan tới nhau nữa (vì vô số vàn lý do). Thôi thì nhớ đến ai thì sẽ kể ra đến đấy vậy, nhỉ?

Mình có một người bạn. Quen nhau từ thời 360 blog. Hồi đấy nhà nó ở tuốt trên đường đi lên sân bay í, còn nhà mình thì ở Tam Trinh, đúng kiểu hai đầu thành phố. Thế mà tài tình lắm vẫn hẹn nhau đi chơi được. Cuối tuần cứ hẹn nhau bằng xe bus lên đến trung điểm là hàm cá mập xong lại lang thang loanh quanh. Nếu mình nhớ không nhầm, vào ngày 15 tháng 2 (sau Valentine một ngày) của năm, hừm hừm để xem nào, 2006 các bạn ạ. Mình và nó đi xem The Holiday ở Megastar (hí hí hồi đấy còn Megastar). Xong kể từ ngày đấy, The Holiday đã trở thành my ultimate favourite movie, mặc dù các bạn hỏi tớ phim có gì hay có gì sâu sắc, tớ nói luôn cho nó vuông, phim không có vẹo gì hết và cũng chả deep gì nhưng tớ thích, ok! Đấy nói chung là mình với nó chơi với nhau từ 2005 cho đến bây giờ. Hồi xưa thân nhau tưởng chết, bây giờ đỡ nhiều rồi. Với nó thì không biết thế nào, còn với mình, nó là kiểu có thể không phải chuyện gì cũng phải kể cho nhau, không cần phải tuần gặp một lần, lâu lâu mới nhắn nhe gọi nhau một bữa thôi, nhưng nếu nó cần thì chỉ cần một tiếng là xong. Trong mắt mình, nó vẫn luôn là con dở hơi nhưng duyên và giỏi. Chả thế mà mẹ mình cứ hay khen nó. Chốt lại là bữa nào sang ăn cơm với mẹ và em Kem nhé!

Mình có một người bạn. Gần như là thiên hạ đệ nhất sắc đẹp trong lòng mình. Lúc nào mình cũng thấy nó xinh, dĩ nhiên là lúc nó mới ngủ dậy lờ đà lờ đờ tóc tai rũ rưỡi xong vừa facetime với mình vừa làm gói mì, thì nó cũng có đỡ xinh đi ít nhiều. Và sự thật là mình nghe quá quen tai mọi người khen nó xinh rồi, nên mình toàn thản nhiên với vẻ mặt đập bàn 'xời, dĩ nhiên là nó xinh rồi'. Mình với nó chắc cũng được gọi là có chút duyên nợ với nhau. Không phải lúc nào bạn cũng gặp được một người đến từ cùng một cái hometown, xong đi đến Melbourne gặp nó, rồi sang London cũng lại gặp nó tiếp. Kỉ niệm của hai đứa với nhau thì đó kể đến sang năm không hết, vì bám riết lấy cuộc đời nhau hơi lâu rồi nên nhiều chuyện quá! Mỗi khi mà có ai hỏi ô mình chơi với nó à, mình lại kể lể xời xời nó không chỉ xinh đâu, nó còn giỏi cái lọ cái chai nữa cơ, mặt tự hào ra phết các cậu ạ. Mà chứ chả phải mình nó mình mới đi khoe, mình được cái tài khoe bạn giỏi lắm. Toàn đi quanh xong khoe mười tỉ anh chị em bạn bè, xong chủ yếu là khoe đứa bạn nọ với đứa bạn kia, một vòng tròn quanh quẩn. Khen tận mặt thì gần như là không bao giờ đâu vì èo ôi hơi sến các mẹ ạ. Nói chung là tớ với nó có chung niềm đam mê du lịch nhưng lại chưa bao giờ có cơ hội được đi du lịch với nhau, nên chốt lại là hi vọng chúng ta hãy sớm đi du lịch với nhau nhé!

Mình có một người bạn. Người chụy này thật hữu duyên mới gặp được nhau ở nơi xa xôi làm sao. Người chụy lần đầu tiên gặp gỡ mà đã qua đêm ở nhà người em. Và người em thì phòng không thèm dọn nhưng tự nhiên như ruồi mời người chụy lần đầu gặp mặt bước vào với tấm thịnh tình không hề suy nghĩ. Hồi năm 1 ở Anh, cả lớp gần 90 học sinh nhưng chỉ có mình là đứa con gái châu Á duy nhất. Và người chụy dù ở cách hơi xa xa nhưng chính là người chụy gái Việt Nam duy nhất em Jat quen ở London lúc bấy giờ. Thi thoảng hoặc khá thường xuyên, người em lại vác xác lên nhà người chị, kéo người chụy đi chợ, bắt người chụy nấu cho ăn các món Á Á một tí, xong đòi ngủ lại cùng vì nhà người em xa thật xa đi tàu về một mình quãng đường dài thật buồn bã (nhưng thi thoảng vẫn bị người chụy nhẫn tâm đuổi về). Rồi người chụy tu xong thì về nước trước người em, người em buồn bã ròng ròng, đầu năm 2 người em còn bị xì trét ghê gớm, cứ lâu lâu lại phải facetime với người chụy để giải sầu. Mãi cho đến khi người chụy đi làm rồi có nguồn vui mới, thế là người em bị dần cho vào dĩ vãng. Đùa chứ không dĩ vãng được đâu, bây giờ vẫn còn bị bám riết và đồ là còn bám riết đến lâu lắm lắm nữa sau này. Thân!

Mình có một người bạn. Cô chị người Na-uy, bằng tuổi cô chụy VN ở trên. Là người bạn đầu tiên của mình khi mình đến Anh. Và cũng là người bạn thân nhất sau những năm tháng ở Anh của mình. Mình còn nhớ, hồi mình mới sang được 1 tuần (hoặc có khi chưa đến 1 tuần), mình với cô chị đã dắt nhau ra chụp ảnh outfit các thứ vì hồi đấy đều thích làm blog quần quần áo áo. Xong lúc mình up một tấm lên facebook update cho các bạn bè biết mình vẫn vui tươi sống khỏe, có bạn nào còn nhắn tin hỏi, mới sang mà đã có bạn nhanh thế à! Ừ đúng đấy, mình cũng phải nói thật là mình và cô chị này là điển hình của việc click nhau trong vài giây. Buổi sáng vừa gặp nhau ở trường lần đầu tiên, buổi chiều rủ nhau đi shopping? Chớp nhoáng thôi nhưng lại thành tri kỉ pho-é-vờ. Câu chuyện về cô chị này thì cũng không thể kể hết được, vì đã đi qua với nhau bao nhiêu hoạn nạn, khó khăn. Mình chỉ nhớ, có những thời điểm i would describe as the darkest days in my life, she was there for me, and she was the only one who knows those days, no one will ever know it, no one. Mình nhớ lúc đó hai đứa ở hai kí túc xá khác nhau cách xa nhau chắc phải 40' đi bộ và gần như không có bus chạy nối hai điểm này. Thế là có hôm, rạng sáng tinh mơ kiểu chắc 4h sáng gì đó, hai chị em nhắn tin facebook với nhau nói chuyện vì mình đang có việc buồn bã. Không nhớ chính xác đã nói gì với nhau, nhưng cuối cùng hai chị em hẹn nhau ra station chính là trung điểm của hai cái kí túc xá, ngồi ở chiếc ghế sắt bên ngoài station và hàn huyên để mình đỡ buồn. Lúc đó, mình chỉ nghĩ, vào cái lúc còn tối mù, trời rét căm căm mà có một người bạn sẵn lòng đi bộ 20' chỉ để đến nghe mình tâm sự và support tinh thần cho mình, thì còn cái gì trên đời này đáng để mình phải khổ nữa. Cho đến khi cô chị có người yêu thì mình cũng bị phũ đi một chút (cô chị sống chết không chịu thừa nhận điều này nhưng mình thề là có...). Nhưng dù sao cô chị vẫn là cô chị, và hầu như mỗi lần có gì vui với buồn mình lại phải gọi cô chị ngay để kể lể mười tỉ điều.

Mình có một người bạn. Cô bạn Hương Cảng hơn mình 1 tuổi nhưng mình thấy nó giống bạn mình hơn là chị mình, mặc dù thì thoảng nó có vẻ act người lớn ra phết nhưng nói chung mentally thì tuổi cỡ sàng như nhau. Câu chuyện tại sao hai đứa lại chơi với nhau cũng là một câu chuyện để kể itself. Chẳng là, mình vốn dĩ chơi thân với một thằng bạn này trong lớp hồi năm 1. Nó là người HK nhưng sống ở nước Kiwi từ bé nên là hai đứa khá là liên quan và hợp tính nhau. Lâu lâu nó đi chơi bóng về đói cơm lại gọi cho mình sang xin cơm, xong, qua đây chị cho chú gói mì ăn liền thắm đượm tình cảm! Rồi lâu lâu nó lại rủ mình sang nó nấu cho ăn (mặc dù thật lòng mà nói nó toàn 9h tối mới cho ăn và các món nó nấu thì chưa thấy món nào ngon...). Hồi đó, cô bạn HK mình vừa kể trên chính là người yêu của thằng bạn này. Nhưng hồi bọn nó yêu nhau thì mình chỉ biết đến bạn nữ kia chứ không chơi cùng (vì các bạn biết đấy, không bao giờ nên chơi với bạn gái của thằng bạn thân mình cả và vice versa!). Cho đến đầu năm 2 bọn nó chia tay rồi, mình với cô bạn kia tự nhiên lại quay ra chơi với nhau. Mình bắt đầu hay sang nhà nó nấu ăn cùng nhau (chủ yếu là nó nấu, mình ăn, thi thoảng mình mới điểm vài món). Xong rồi, nó có mấy con bạn Đài với Trung hay sang chơi, thế nào mấy bạn kia cũng thành bạn mình. Rồi thì vẫn chơi với nhau cho đến khi học xong cả hai đứa về nước. Thế nào mà từ khi tốt nghiệp mới được 1 năm mà mình với nó đã gặp nhau 3 lần, dự định còn là tháng 1 tới gặp nhau tiếp. Hồi cuối năm ngoái mình sang HK chơi với nó. Đến nhà nó xong hai hôm cuối nó còn gọi một lô hội bạn bè thân thiết của nó đến. Mình thế nào admire tình bạn thân hữu của hội nó quá, quay ra thành bạn với cả hội đấy luôn! Lâu lâu lại inbox cho nhau hỏi thăm update vài chục điều như kiểu pen pal! Xong, lần thứ 2 là nó cùng hai đứa bạn nữa (chính là trong hội bạn mình đã gặp lần trước) sang VN chơi với mình. Lần thứ 3 gần đây nhất là mới tháng trước, mình với nó sang Phi-lập-tân đi đám cưới chị họ nó. Ok, liên quan ko?! Hẳn là quá liên quan...Và dù đến nhà của chị họ bạn rất đông người, hầu như toàn các tiền bối và bô lão, không ai hiểu tiếng mình, mình không hiểu tiếng ai, nhưng kiểu ai cũng ấm áp chăm sóc. Mẹ của bạn thì cứ hôm nào mình dress up lên là khen mình xinh (huhu cô í thì xinh và cool vãi nhái ra í, cool hơn cả con bạn mình nữa lol). Bác của bạn thì cứ cười tối ngày với mình xong bắt ăn thật nhiều, lúc về còn bắt mang quà về như đúng rồi. anh chị của bạn thì lái xe tống ra sân bay xong cứ nhắc về đến nhà thì nhớ email lại cho mọi người biết. Xong chuyến đi tới Phi-lập-tân còn có một cuộc nói chiện thật deep với chị bạn thân của cô dâu, lại cảm giác hợp nhau trong giây lát, chị bảo sang năm sẽ qua chơi với mình, hihi. Nói tóm lại, đứa bạn này là kiểu không những có duyên với mình mà còn mang theo rất nhiều mối duyên mới đến đời mình. Kể cũng hay.

Mình có một đứa bạn. Thực ra nó là em họ mình các cậu ạ. Nhưng hầu như mình toàn xếp nó vào list những người bạn thôi. Nó hơn mình một tuổi nhưng mà nó vẫn là em mình, hihi. Nói thế chứ nó có bao giờ gọi mình là chị đâu, toàn xưng hô tôi tớ tên tiếc như đúng rồi, đích thị là bạn! Mình còn nhớ lần đầu tiên mình gặp nó là hồi hè hết lớp 3, nó thì hết lớp 4. Mình vào SG thăm bố thì mới có dịp xuống Vũng Tàu thăm các cô và các em lần đầu. Hồi đấy, mình đã có cái cảm giác gặp nhau là click với nó đó. Có hôm, mình với nó lôi nhau ra đạp xe đạp 3 bánh chạy vòng quanh phố chơi như đúng rồi. Mình vẫn nhớ, lúc đi qua cái khách sạn chỗ cô mình làm, nó bảo chỗ mẹ làm kia kìa, xong mình còn bảo sau này tôi sẽ xây cái khách sạn như thế. Xong hai cô bé đạp xe ba bánh đang mộng tưởng về tương lai hoành tráng thì gặp ngay cô tôi đi xe máy trên đường đi làm về. Thế là cô xách hai đứa về nhà, hình như có mắng chút chút, nhưng kiểu không mắng mấy mà kiểu buồn cười vì hai đứa dở hơi vác xe đạp đồ chơi ra chạy ngoài phố lớn. Sau này, tôi với nó có gặp nhau vài lần nữa, nhưng chắc cũng không phải quá nhiều và thường xuyên vì ở xa nhau quá. Cho đến tận lúc nó sang Melbourne học. Thế là tôi với nó chuyển vào cùng một nhà ở với nhau trong cùng một phòng. Thế là nó trở thành first and only roommate của tôi trong suốt thời đi du học. Nó không phải là đứa nói nhiều, nó thích hành động hơn là nói, hay chí ít là với những gì tôi chứng kiến thì là như thế. Hai đứa ở với nhau được có 7 - 8 tháng gì đấy thì phải vì sau đó tôi lại về để chuẩn bị sang Anh. Nhưng cũng đã có lúc, tôi nghĩ đến việc mình ở lại Melbourne, đi học arts viết lách hoặc business, tiếp tục đi làm thêm kiếm tiền saving, thuê căn nhà hai chị em ở, rồi sau này sau này nữa. Chí ít là vào thời điểm đó, tôi đã consider việc ở lại với Melbourne và cùng sự xuất hiện của người bạn này song hành trong một giai đoạn. Tôi nhớ nhất một buổi tối, hai đứa đi ăn cùng nhau rồi đi dạo quanh quẩn qua rất nhiều những con đường chúng tôi thường ít đi qua. Bây giờ thì tôi không thể nhớ tên những con đường đó nữa, nhưng tôi nhớ như in hình ảnh của những đoạn đường chúng tôi đã đi qua đó. Tôi nhớ khi ấy tôi chạy trên đường như kẻ điên, và tôi đã nghĩ như thế này trong đầu, 'if there's a person I could be all crazy when I'm with her/him, what's more to ask for'. Đến bây giờ, tôi vẫn hay 'tra tấn' cô em tôi với mười tỉ câu chuyện 'làm như nào bây giờ', 'quyết định như nào' và so on. Và btw, tôi gần như 'tra tấn' tất cả các bằng hữu thân thuộc của tôi với mỗi lần tôi bị rối như tơ vò. Vẫn đều đặn như vắt chanh!

Chốt lại là tạm viết đến đây thôi vì sơ sơ mà nghĩ tiếp để kể ra thì cũng phải tầm hai chục người bạn nữa đáng được ghi nhớ chép lại vào lưu bút tình bạn của Jatzi. Tóm lại sơ qua ý chính là mình đông hảo bằng hữu lắm, các bạn mà bắt nạt mình, thì các bạn biết rồi đấyyyy!

Oct 29, 2015

Lại đến giờ lảm nhảm. Nhiều lúc, tôi thực sự chỉ muốn viết, viết cái gì cũng được, dù là dăm ba chuyện tào lao hay là cái mớ hỗn độn trong cuộc sống thường ngày. Có lẽ bản thân không phải là người nói giỏi, viết cũng chẳng giỏi nốt, thế nhưng chí ít là con chữ trôi ra khỏi ngón tay cũng là một cách để tôi express bản thân một cách hiệu quả nhất. Kiểu như, hồi xưa lúc nào cũng ảo tưởng về một người bạn qua thư xuyên lục địa, viết cho nhau mười ngàn lá thư, có ngắn có dài, thi thoảng chẳng cần gì nhiều mà chỉ cần note mấy dòng trên tấm postcard rồi dán tem gửi đi theo đường chim bay. Dĩ nhiên là chưa kịp có được người bạn qua thư, kể từ sau hồi viết thư UPU thì đã quá quen với Yahoo rồi Facebook, rồi bây giờ thì có cả tá iMess, Facetime, Viber, Wechat, cần formal hơn thì có email đó thích viết mười tỉ dòng cũng được chả tốn con tem nào! Nhưng mà nghĩ lại bây giờ mà có thể gửi cho nhau cái email dài dài tâm sự thì cũng hay ra phết đấy các cậu ạ. Sẽ mở đầu kiểu:

'Hi friend,
How are you?'

And so on. Kiểu kiểu thế. Nhớ hồi không lâu lắm trước đây cũng có anh gửi email cho mình nhưng hình như viết hơi chán và máy móc, không đủ lay động con tim sến súa này của mình, hoặc có thể là sến quá làm mình rụng hết cả tay chân? Và hình như mình cũng đã vài lần cố viết những email cho một vài nhân vật nào đó nhưng chỉ mãi dang dở, nằm lại trong ổ draft, chẳng bao giờ được gửi đi. Chỉ vài lần thôi. Chốt lại là người đàn ông tôi trao đổi email nhiều nhất cho đến thời điểm hiện tại chính là bố tôi các cậu ạ. Minh chứng cho việc lãng mạn gì cũng không ăn lại tình yêu gia đình nè.

Mấy hôm nay nghe đi nghe lại Hello của Adele. Thực ra, mình chẳng quan tâm bài hát có của Adele hay A đèo gì đâu và nghe các bạn khen chê bài hát đủ kiểu mình cũng chịu thôi, khả năng phân tích âm nhạc của mình có hạn. Mình cũng chả cảm thấy được bài hát có hay, hay là không. Chỉ là, lần đầu tiên có một bài hát với những câu thoại khiến mình cảm giác như chính mình đang nói với 'cậu bạn thân' thuở nào. Yeah, chính là nhân vật cậu bạn thân huyền thoại đã được nhắc đến 10.000 lần trong những câu chuyện lặt vặt của mình.

'Hello, it's me.
I was wondering if after all these years you'd like to meet
To go over everything.
...
At least I can say that I've tried
To tell you I'm sorry for breaking your heart
But it don't matter, it clearly doesn't tear you apart anymore.'

Tự nhiên lại nghĩ tới chuyện, mỗi lần viết lảm nhảm mười tỉ thứ hay chỉ một vài con chữ vẩn vơ và ném lên social media, có phải là bản thân muốn cho ai đó đọc được hay không? Kiểu một ai đó specific, ồ chắc là có chứ, nếu không phải là cả 10 lần thì cũng khoảng 6 - 7 lần. Chỉ có điều đối với mình thì thường không phải là cố tình muốn cho ai đó đọc mà chỉ là suy nghĩ 'ồ có lẽ người nên đọc sẽ đọc được' (bằng một cách thần kì nào đó?!)? Kiểu như trong tất cả 10.000 lần viết về nhân vật cậu bạn thân kể trên và cả những dòng hồi tưởng trân trọng thì mình đều viết bằng tiếng Việt, dĩ nhiên cậu bạn sẽ không hiểu dù có đọc được. Hoặc nếu mình viết một cái gì đó mà muốn một người bạn trên Facebook đọc được? Ồ mình sẽ liền viết nó lên Instagram! Hoặc nếu viết bằng thứ tiếng mà chắc chắn người cần đọc sẽ hiểu được? Mình sẽ set để người đó không đọc được! Yes, mẫu thuẫn hả? Thế mới nói là hèn lắm, viết thế chứ có viết nữa chắc người cần đọc cũng sẽ ko bao giờ đọc được. Thì thôi, cũng coi như là viết ra cho nhẹ gánh, nhỉ?

Thực ra, con người mà, ai rồi cũng có những lúc cảm thấy lòng nặng trĩu, cảm thấy ngột ngạt không biết phải bám vào chỗ nào để thoi thóp. Nhưng lại cảm thấy không thể đi toe toe vấn đề của mình nhờ ai cứu vớt. Vì chắc ai cũng có vấn đề của mình cả rồi, chẳng qua là không ai nói ra với ai. Và cũng vì việc thừa nhận bản thân yếu đuối và cần dựa vào đâu đó hình như không phải kiểu của mình lắm. Kiểu như ông ổng thế này thì thấy ok, chứ giờ mà tâm sự thầm kín với ai xong bảo 'ông/bà ơi tôi thấy yếu quá, cho tôi mượn bàn tay phát nào' có vẻ không ổn...Hừm hừm, chứ đúng những lúc rớt nước này mà có bờ vai vững chãi nhoi ra trước mặt bảo dựa vào đi chắc là giữ bờ vai đóng hộp luôn rồi! Kiểu như, you weren't there when I needed a hand the most, what more can you expect me to for you?

Tôi thích những thứ hay ho random, kiểu out of nowhere mà lại thật vui thật tươi hoặc thật deep? Nhiều khi có người thắc mắc về những thứ tôi làm, tôi đơn giản chỉ muốn nói một câu, I wasn't called Jazzy for no reasons...Đọc lại mấy notes cũ viết từ ba bốn năm trước, có những cái set private hoặc chỉ up lên blog để không ai đọc được, mới thấy bản thân vẫn luôn là một tâm hồn romantic vô tận, hay từ khác là sến súa các cậu ạ! Vẫn không kiểu đến bao giờ tôi mới lại gặp được người mà khiến tôi muốn được taste những cái mà tôi từng gọi là reckless romance đấy. Hoặc là tâm hồn tôi sẽ già cỗi đi và quên hết mười tỉ mơ mộng thuở nào? Tôi nghĩ khả năng này hơi khó, vì tôi vẫn tin là đến hồi già cả nhăn nheo tóc bạc trắng, tôi vẫn sẽ mặc áo sweatshirt (của Cheezeteez?!), chân váy xếp ly vàng óng ánh, đi sneakers và gác chân lên bàn, vừa gật gù theo hiphop jam, vừa gặm matcha kitkat và uống trà xanh.

Feb 9, 2015

things that you should learn.

It's time to learn not to suffer from anyone's standard. When someone tell you that you're not good enough or not doing it right, please learn not to scream your lungs out trying to explain how mistaken they are or how they should take care of their own business, even just from the within. 

Learn to understand that everyone is different. We might look at the same stars but we see different things. So you don't have to agree with everything they say and vice versa, you can't expect them to agree with things you want either. You don't have to be like anyone or anything, unless you want to. 

Learn to love someone unconditionally, to pray them health, to wish them well even though they probably won't ever know about any of this. Learn that not everyone could return you the same feeling you gave them and there's nothing to do with how hard you've tried to be better or to make them better. Also remember that your heart is not broken and it won't be unless a real major shit happens to you and that means you're gonna die. Yeah, people aren't alive with broken heart, got it? 

Learn to give more love to people that matter, those who have probably scarified most of their life for you, like your mom, your dad, your family. And for fuck sake, don't hurt yourself because of some random person you think you're so in love with. Especially if you've got parents who care about you, don't you dare to stab them just because of some unworthy stranger.

Learn not to be too serious about anything. Whatever worst happens, it's not the end of the world. And if the world actually comes to and end, everyone would just die. That alone is already too cool to be sad about. Chill, b--ch, just chill. 

Learn not to be crazy about money and success and all these superficial things. Money is sweet, it's almost like candy for people our age. But there's so much to life than just money. It's a kind act toward a stranger, a random friendly smile, a big hug from mom after a busy day at work, a hot meal your aunt made, a cup of tea, a book, a nice song, a quiet moment with yourself. There is this thing called simple happiness, and I hope you learn to understand it first before chasing after a material life. Of course, learn to make money to feed yourself at least and look at people who are suffering from not having enough money to maintain a proper life. Support them if possible, even if it's just a little you could provide, do it. 

Learn to stand your ground , to do only what you believe in, to not force yourself to do things just because everyone else is doing it, to not rush your life doing things you doubt twice or thrice, to have a heart for all these silly romance, to be crazy and passionate or just empty. 

Learn to surrender whatever condition life might have given to you. But learn to change and to improve things you are not satisfied with. 

Learn to have dream. Like any dreams. And all the time. It doesn't matter what your dream is, how ridiculous it might be. Maybe your dream is to have enough money to build houses for all the homeless out there, to have a boyfriend who looks like an A-star super hot celebrity or to have all kinds of tea on Earth to drink for a life time? As long as it makes you happy just imagining it to happen, to come true, it's a good dream. And dreaming keeps your heart young? Someone said it. So dream on! 

Learn to enjoy the moment, to find your own happiness without needing people to give you, to be independent and confident. Also learn to accept your weaknesses, learn to improve it little by little if you can/want. But if not, learn to have guts to live this life bravely with those weaknesses and if someone pointed it out someday, make sure you wouldn't want to break their neck.

Learn to accept compliments. Even if you walked out of the house with a bare face, wearing your mom's PJs, forgot to spray dry shampoo into your 'omg-i-can't-believe' hair and someone told you that you're pretty. Just smile, say 'thanks' and believe it. Even though your head probably shouted 'liar' in that split second when you heard the word 'pretty', but you know what, some people might have a really weird taste. Like, really weird, I mean. So, believe it but also remember to not look like that again. 

Jan 24, 2015

simple happiness.

And when I want to describe how beautiful it is to watch all these sheds of light walking through the white sheer curtain to land its reflection on the floor, moving up and down, left and right as if they're dancing around with the wind; I know you won't understand. You can't see it and my words are weak, so are images I've tried to take. I don't know if it's just me or it's universal. That feeling when you see something so pretty that you just want to share it with everyone else but you can't. Let alone those who might not understand its simple prettiness even when they have the chance to see it. But after all, I still want to type it down so at least days and years later, I could remind myself how happy I could be just sit here watching the morning lights doing their routine.

Apr 14, 2014

middle of the road.

I think the easiest way not to get lost within this chaos life is to write down everything in your head, to record your every single thought in every possible way. I don't know if I am even making any sense right now but all I know is that I should be trying my best right now. I should take this one chance and make it brilliant. It's not just about how little time I have left until my final deadline, but also how little chance I have til graduation. Chance to make it right, chance to make my parents, myself and people who support me to feel proud, chance to give it all, chance to smile fully with the end results. I need to work hard. Now. Focus. Centre yourself. It is your time. If you can't help yourself, who will?

Nếu có thể, em muốn nằm dài trên bãi cỏ xanh mướt, nhắm mắt lại, miệng mỉm cười, chân lắc lư theo điệu nhạc từ headphone. Và khi mở mắt ra thì bao quanh là bầu trời xanh trong vắt, những đám mây trắng bồng bềnh béo tốt đuổi nhau tới lui trong những cơn gió mát đầu hè. Chỉ cần tưởng tượng tới cảnh đó thôi cũng đã đủ cảm thấy hạnh phúc phần nào rồi.

Phải think and consider carefully about your context, the meaning of your work and how your idea could be brought to life. It's your dream but also your responsibility to bring your ideas into the world, make it functional, make it practical, make it beautiful and of course make it desirable and achievable. There is nothing more important than that.

Có lẽ trong một đoạn đường nào đó ta buộc phải đi một mình. Dù cho khi đi thì cảm thấy rằng đi mãi đi mãi mà sao vẫn chưa tới đâu, vẫn chưa thấy có một người bạn đồng hành. And that feeling of having someone beside you to tell you that things will be fine is something you long so much. Có lẽ chính bởi vì phải đi một mình, và bởi vì bản thân con đường cũng đầy khó khăn, nên người ta mới dễ cảm thấy nản lòng, mới cảm thấy thật tủi thân, thật chẳng đáng. Nhưng mà nếu cứ miệt mài đi tiếp, nỗ lực và mỉm cười với sự cố gắng của bản thân, nhất định rồi sẽ tới thời điểm ta nhận được thành quả xứng đáng. Mặc cho thành quả đó là gì đi chăng nữa, you won't ever know if you stop in the middle of the road. Carry on. Walk it. Run it. Jump it. You will be there. Be where you long to be.

Don't give up. You're a brave child. Work hard. And smile.

Dec 6, 2013

5 days til 21.

If you can't write it long then try to write it short. It's better to let things out of your head, rather than swallowing everything all at once. There is a few things I've been thinking lately. First is about where I would want to live after graduation. I know I've been thinking about that for-ever. And yes, I still don't know for sure what will actually happen. I'm just such a dreamer. I dream about here and there. All I've ever done is to let my mind fly across the stars, the clouds and the whole damn huge galaxy. It's not certain what I will be doing nor what I'm actually doing. Yeah I know, but that's the life I'm living. That's simply how I deal with reality and existence. Sometimes, things seem so unreal that my head can't really feel it or know how to cope with it. Melbourne has always been one of the places I love the most. To be honest, I miss that place so much, I miss the long walk I could continue forever under that blue blue sky and the falling leaves. I miss my friends and the years I spent there. There's something so lovely about it. Every now and then whenever I see a picture taken in Melbourne, I could feel like holding my breath for a good few seconds. But then, somehow I remember the 17-year-old me used to say that, "Melbourne is real nice but for a young person, it's not really alive". I think, back then I preferred Saigon over that. Maybe that's still how I feel. Maybe after all, Melbourne is still real nice but without the right people, it might not be so right anymore. And yes guess what, I still haven't done a single good project for my final year, and all I've been thinking about is the life after it. Such a loser, I am.

I'm going to be 21 soon. There's something not quite right about that. I've always been thinking about how I would be at the age of 21 (and 22, 23 and even older). 5 years ago, I must have thought of myself being all this and that, done this or that, and getting this and that. It's weird though, thinking that I'm actually turning 21 and still haven't done as much as I wish myself have done. Well, but you know what, I haven't even tried that hard (well, not as hard as I should be, at least!) so how could I have the rights to be disappointed or sigh? It's me who haven't done the planning properly, who haven't follow all these plans correctly, who haven't been too depressed to actually get my guts to work. Somehow, at the age of 'turning 21', I feel more relaxed than ever. It's my third year, I'd say it's the most important year of my entire education journey so far. But I don't even look a bit concerned. It says all over my face that "I don't give a damn". Sure, I guess it's not the right attitude to pull off at such an important moment. Still, I can't help. A part of my brain keeps me hanging on with such a rebellious voice. At one point (hopefully real soon), I'll get myself together and start working my ass off, and all I will ever know is focus, focus and focus.

"Hey you, no, you, no one else but you! Think less and do more! Real work pays off after all. If you put your life on the line then you'll know what you actually can do. Win this game and laugh real hard. Why? Because you could do it and you fucking deserve this chance. Live more. No regrets."

Sep 5, 2013

a little bit of change.

Sau mỗi chuyến đi đâu đó trở về, tôi lại có cái cảm giác muốn đặt tay lên bàn phím và gõ ra vài ba câu chữ nào đó. Nếu là cách đây 5 năm trước, có lẽ tôi đã viết ra được cả vài trang dạt dào đủ thứ cảm xúc sau mỗi cuộc hành trình. Bây giờ thì khác, một phần bởi vì đã lâu lắm rồi không viết. Họa là nếu có thì cũng không viết dài và không viết nhiều như ngày trước nữa. Một phần khác, cũng có thể là do nhiều điều suy nghĩ chật chội, rối ren quá nên mới ngại viết ra.

Mới hôm bữa quyết định cắt đi 17cm tóc. Bảo dài thì chắc cũng chưa phải là dài, so với những người nuôi tóc mấy năm rồi cắt phăng một bữa. Nhưng đại ý là đây có lẽ là lần đầu tiên tôi nuôi được tóc dài đến như thế. Ngày bé thì tóc lúc nào cũng ngắn ngủn vì bố cứ thấy tóc dài xong để lòa xòa, rối bung, nên lại đem đi cắt. Lúc lớn lên thì bởi vì, tóc chỉ hơi dài chút chút thì đã bắt đầu thấy chán, mà chán thì phải thay đổi, thay đổi dĩ nhiên là phải cắt. Lý do cắt tóc lần nào cũng chỉ có một: chán! Nhiều khi tóc mình mà người khác cứ xúm lại khen chê đủ điều. Có người còn tiếc giùm luôn cho cả đoạn tóc dài nuôi mãi mới được. Nhưng dù sao thì, một khi đã quyết thì không bao giờ có chuyện phải tiếc, nhỉ?

Ừ, tóc thì chẳng tiếc đâu. Nhưng người thì, đôi khi cũng có chút gì đó, gọi là 'tiếc' chắc cũng không sai mấy. Có một nhân vật 'cậu bạn' huyền thoại từng được xuất hiện với tần suất chóng mặt trong truyện ngắn, truyện dài và mấy dòng tản mạn của tôi. Cậu bạn rất thân một thời. Ăn sáng cùng nhau, gọi nhau dậy đi học, nhắc nhau mặc áo ấm, chờ nhau tan học về, trốn khỏi kí túc xá đi ăn khuya, để rồi đi bộ đến mỏi chân trên những con phố dài và lan man mười tỉ câu chuyện không đầu không cuối. Vài năm sau này, khi nhìn lại, tôi vẫn nghĩ đó là một trong những tình bạn đẹp nhất mà tôi từng có được. Với chuyện này, tôi vẫn còn chút nặng lòng, một chút 'tiếc' vì đã tự mình tuột mất thứ tình cảm đáng trân trọng ấy.

Nhưng mà, tiếc thì cũng chỉ là một chút thoáng qua vậy thôi. Cũng như chuyện, tôi 'bỏ' Melbourne để chạy đi tìm giấc mơ London. Hay là rất nhiều những sự lựa chọn vào những giao điểm của cuộc đời mà tôi đã quyết định. Đúng hay sai, tiếc hay không tiếc, thì tất cả cũng đã rồi. Chẳng ai có thể hô thời gian quay trở lại được thêm lần nữa. Và cứ cho là thời gian quay trở lại được đi chăng nữa, nếu đặt tôi trở lại vào thời điểm đó, gặp tình huống đó, liệu tôi có thể lựa chọn lại một lần nữa được hay không? Hay là khi ấy, tôi sẽ chợt nhận ra rằng, mọi việc trên đời đều có nguyên do của nó, và sự lựa chọn có phần hơi 'tiếc nuối' của tôi thực ra không hề đáng để nuối tiếc?

Cái bánh ngon mấy, giữ khư khư rồi cũng hỏng, còn ăn rồi cũng hết. Mà có khi, chưa kịp ăn hết đã thấy ngán lắm rồi.

Blog's Owner

just want to be a happy dolphin.