Dec 6, 2013

5 days til 21.

If you can't write it long then try to write it short. It's better to let things out of your head, rather than swallowing everything all at once. There is a few things I've been thinking lately. First is about where I would want to live after graduation. I know I've been thinking about that for-ever. And yes, I still don't know for sure what will actually happen. I'm just such a dreamer. I dream about here and there. All I've ever done is to let my mind fly across the stars, the clouds and the whole damn huge galaxy. It's not certain what I will be doing nor what I'm actually doing. Yeah I know, but that's the life I'm living. That's simply how I deal with reality and existence. Sometimes, things seem so unreal that my head can't really feel it or know how to cope with it. Melbourne has always been one of the places I love the most. To be honest, I miss that place so much, I miss the long walk I could continue forever under that blue blue sky and the falling leaves. I miss my friends and the years I spent there. There's something so lovely about it. Every now and then whenever I see a picture taken in Melbourne, I could feel like holding my breath for a good few seconds. But then, somehow I remember the 17-year-old me used to say that, "Melbourne is real nice but for a young person, it's not really alive". I think, back then I preferred Saigon over that. Maybe that's still how I feel. Maybe after all, Melbourne is still real nice but without the right people, it might not be so right anymore. And yes guess what, I still haven't done a single good project for my final year, and all I've been thinking about is the life after it. Such a loser, I am.

I'm going to be 21 soon. There's something not quite right about that. I've always been thinking about how I would be at the age of 21 (and 22, 23 and even older). 5 years ago, I must have thought of myself being all this and that, done this or that, and getting this and that. It's weird though, thinking that I'm actually turning 21 and still haven't done as much as I wish myself have done. Well, but you know what, I haven't even tried that hard (well, not as hard as I should be, at least!) so how could I have the rights to be disappointed or sigh? It's me who haven't done the planning properly, who haven't follow all these plans correctly, who haven't been too depressed to actually get my guts to work. Somehow, at the age of 'turning 21', I feel more relaxed than ever. It's my third year, I'd say it's the most important year of my entire education journey so far. But I don't even look a bit concerned. It says all over my face that "I don't give a damn". Sure, I guess it's not the right attitude to pull off at such an important moment. Still, I can't help. A part of my brain keeps me hanging on with such a rebellious voice. At one point (hopefully real soon), I'll get myself together and start working my ass off, and all I will ever know is focus, focus and focus.

"Hey you, no, you, no one else but you! Think less and do more! Real work pays off after all. If you put your life on the line then you'll know what you actually can do. Win this game and laugh real hard. Why? Because you could do it and you fucking deserve this chance. Live more. No regrets."

Sep 5, 2013

a little bit of change.

Sau mỗi chuyến đi đâu đó trở về, tôi lại có cái cảm giác muốn đặt tay lên bàn phím và gõ ra vài ba câu chữ nào đó. Nếu là cách đây 5 năm trước, có lẽ tôi đã viết ra được cả vài trang dạt dào đủ thứ cảm xúc sau mỗi cuộc hành trình. Bây giờ thì khác, một phần bởi vì đã lâu lắm rồi không viết. Họa là nếu có thì cũng không viết dài và không viết nhiều như ngày trước nữa. Một phần khác, cũng có thể là do nhiều điều suy nghĩ chật chội, rối ren quá nên mới ngại viết ra.

Mới hôm bữa quyết định cắt đi 17cm tóc. Bảo dài thì chắc cũng chưa phải là dài, so với những người nuôi tóc mấy năm rồi cắt phăng một bữa. Nhưng đại ý là đây có lẽ là lần đầu tiên tôi nuôi được tóc dài đến như thế. Ngày bé thì tóc lúc nào cũng ngắn ngủn vì bố cứ thấy tóc dài xong để lòa xòa, rối bung, nên lại đem đi cắt. Lúc lớn lên thì bởi vì, tóc chỉ hơi dài chút chút thì đã bắt đầu thấy chán, mà chán thì phải thay đổi, thay đổi dĩ nhiên là phải cắt. Lý do cắt tóc lần nào cũng chỉ có một: chán! Nhiều khi tóc mình mà người khác cứ xúm lại khen chê đủ điều. Có người còn tiếc giùm luôn cho cả đoạn tóc dài nuôi mãi mới được. Nhưng dù sao thì, một khi đã quyết thì không bao giờ có chuyện phải tiếc, nhỉ?

Ừ, tóc thì chẳng tiếc đâu. Nhưng người thì, đôi khi cũng có chút gì đó, gọi là 'tiếc' chắc cũng không sai mấy. Có một nhân vật 'cậu bạn' huyền thoại từng được xuất hiện với tần suất chóng mặt trong truyện ngắn, truyện dài và mấy dòng tản mạn của tôi. Cậu bạn rất thân một thời. Ăn sáng cùng nhau, gọi nhau dậy đi học, nhắc nhau mặc áo ấm, chờ nhau tan học về, trốn khỏi kí túc xá đi ăn khuya, để rồi đi bộ đến mỏi chân trên những con phố dài và lan man mười tỉ câu chuyện không đầu không cuối. Vài năm sau này, khi nhìn lại, tôi vẫn nghĩ đó là một trong những tình bạn đẹp nhất mà tôi từng có được. Với chuyện này, tôi vẫn còn chút nặng lòng, một chút 'tiếc' vì đã tự mình tuột mất thứ tình cảm đáng trân trọng ấy.

Nhưng mà, tiếc thì cũng chỉ là một chút thoáng qua vậy thôi. Cũng như chuyện, tôi 'bỏ' Melbourne để chạy đi tìm giấc mơ London. Hay là rất nhiều những sự lựa chọn vào những giao điểm của cuộc đời mà tôi đã quyết định. Đúng hay sai, tiếc hay không tiếc, thì tất cả cũng đã rồi. Chẳng ai có thể hô thời gian quay trở lại được thêm lần nữa. Và cứ cho là thời gian quay trở lại được đi chăng nữa, nếu đặt tôi trở lại vào thời điểm đó, gặp tình huống đó, liệu tôi có thể lựa chọn lại một lần nữa được hay không? Hay là khi ấy, tôi sẽ chợt nhận ra rằng, mọi việc trên đời đều có nguyên do của nó, và sự lựa chọn có phần hơi 'tiếc nuối' của tôi thực ra không hề đáng để nuối tiếc?

Cái bánh ngon mấy, giữ khư khư rồi cũng hỏng, còn ăn rồi cũng hết. Mà có khi, chưa kịp ăn hết đã thấy ngán lắm rồi.

Aug 4, 2013

thanh niên nghiêm túc mang trái tim bánh bèo.

Vẫn là cái cảm giác có quá nhiều thứ để lo nghĩ, có quá nhiều thứ để viết ra. Nhưng mà thôi, viết được tới đâu hay tới đó vậy.

Càng lớn lên thì càng viết ít lại. Nếu dùng lý do bận rộn thì e rằng không hợp lý, bởi vì mấy dòng chữ thôi thì lấy làm gì nhiều thì giờ. Nếu dùng lý do chữ nghĩa dần dần cũng bay hết rồi, thì lại là ngụy biện quá. Có lẽ là bởi vì, tâm trí rối bời quá, trong lòng ngổn ngang quá, con chữ từ đó mà cũng rời rạc, rối bung hết cả. Mà người lớn (hơn) rồi thì lại cứ ngại ngùng nhiều quá, e sợ nhiều quá. Sợ rằng suy nghĩ của mình dù có viết ra rồi cũng không thể sắp xếp cho tròn trịa được. Sợ rằng nếu viết hết ra thì bản thân sẽ không thể đối mặt được với từng chút từng chút trong đó được. Mà thực ra, muốn viết ra cũng khó lắm, bởi cứ viết tới đâu thì ý nghĩ lại luẩn quẩn tới đó. Bởi vì cảm thấy rối ren quá mà cứ viết vài dòng ra rồi lại thôi.

Có một dạo, tôi viết rất nhiều, truyện vui có, truyện buồn cũng có. Có người bảo rằng tôi viết truyện vui hợp hơn truyện buồn. Tôi cũng coi đó là lời khen 'đắng'. Có lẽ, cái đó là bản năng sống. Việc này cũng giống như, có khi đang mệt mỏi thở dài não nuột ở một góc nào đó, chỉ cần nghe thấy tiếng bước chân, thì sẽ lập tức đứng dậy, gạt nước mắt, nhảy ra trước mặt người đó, cười toe toét và nói mấy lời trêu chọc. Cũng giống như việc, tôi tự cảm thấy bản thân hợp với việc nói mấy lời mạnh mẽ, cao ngạo hơn là những lời mềm yếu thật lòng. Một phần bởi vì, bản năng của tôi không cho phép bản thân mình được trở nên yếu đuối trước mặt người khác. Một phần khác là bởi, tôi lo sợ rằng mọi người sẽ không thích con người của tôi trở nên như vậy. Thì vốn dĩ, người ta cũng đã thích truyện vui hơn truyện buồn rồi cơ mà. Có lẽ, tôi đúng là chỉ hợp những việc vui vẻ như vậy, không được phép buồn bã.

Cũng lâu lắm rồi, tôi không viết gì mấy, không nói năng gì trên blog cá nhân, không ghi chép nhiều trong cuốn sổ tay kề bên người. Trước đây, có những thời điểm, tôi viết mỗi ngày, tiếng mẹ đẻ, tiếng mẹ nuôi gì gì cũng được sử dụng triệt để. Hết viết lan man tâm sự, lại viết tới truyện ngắn rồi truyện dài. Vào một khoảng thời gian nào đó, tôi đã từng cảm thấy như viết lách là hoạt động duy trì nguồn sống. Rồi thì ai cũng biết, tôi càng lúc viết càng ít. Mỗi lúc bế tắc, thay vì tập trung nhìn vào vấn đề và để rồi cứ viết hết ra, tôi lại tìm cách trốn chạy bằng cách vùi đầu vào những công việc (tương đối) vô ích khác. Những việc kiểu như xem phim dài tập, đọc tiểu thuyết nhiều chữ-ít tình tiết, hoặc ngắm mây trôi trong khi nghe đi nghe lại 'Let it die' sầu thảm đến vài trăm lần. Và mỗi lần như thế, dù có biện minh đi thế nào chăng nữa, tôi cũng thừa hiểu là việc đọc hết 375 trang của một cuốn tiểu thuyết ngôn tình cũng chẳng làm tôi thấm thía những sự vụ luẩn quẩn trong đầu mình là mấy. Ừ thì thế, nhưng mà tôi vẫn phải đọc, vẫn phải xem, vẫn phải nhắm mắt, bịt tai mà chạy trốn những dòng suy nghĩ rối bời cùng những áp lực quá đỗi ngổn ngang. 

[Tôi ghét phải nghĩ, mình phải trở nên thành công, phải làm được cái này và cái kia. Ngay bây giờ, tôi chỉ muốn sống một cuộc đời cho riêng mình. Sau này, tôi muốn có một căn gác mái với cái cửa sổ trên trần, những cuốn sách vứt lăn lộn mỗi góc một cuốn, những mảng màu vẽ nằm trên sàn gỗ, những thùng mỳ tôm xếp chật tủ bếp, những miếng vải và những bộ quần áo vẫn còn đang dở dang tay cắt...Và lúc ấy, tôi sẽ tự pha một cốc hot choc, bật chiếc tivi màu 21 inch kiểu cũ lên và xem Breakfast at Tiffany's.]

Những dòng trên xuất hiện trong một cái note được tôi viết vào ngày 15 tháng 8 năm 2010. Tính qua loa thì cũng đã 3 năm rồi. Thời gian quả là trôi nhanh hơn chó chạy ngoài đồng. Tôi nhớ rằng, mình đã mất rất lâu để có thể tạm thời gấp gọn gàng những suy tính của mình và để tạm quyết định việc mình sẽ làm và nơi mình sẽ đi vào thời điểm đó. Mỗi khi đọc lại những dòng này, tôi lại có chút ngạc nhiên, một chút thán phục với bản thân khi viết ra những dòng đó. Thực sự là tôi đã nghĩ như vậy sao? Thực sự là tôi của ngày đó đã (chỉ) muốn như vậy sao? Thực sự là tôi đã từng cương quyết với giấc mơ của mình như vậy sao? Thế thì hẳn là, tôi của bây giờ đã quá yếu đuối, quá bé nhỏ rồi. Dĩ nhiên, 3 năm không phải một khoảng thời gian ngắn ngủi, có quá nhiều chuyện đã xảy ra. Nhiều tới nỗi, không có bất cứ một ai trong cuộc đời tôi có thể biết được phân nửa những mệt mỏi, buồn bã và áp lực đã từng ghé đi ghé lại cuộc sống của tôi trong những năm tháng này. Ừ nhưng mà thôi, biết rồi để mà làm gì, đến tôi còn chẳng muốn biết chuyện của mình, thì đâu cần ai khác phải biết thêm. Thực ra, chỉ cần có ai đó, để tôi có thể thở dài một cái và nói một câu thật lòng rằng tôi đang mệt mỏi. Thế là đủ lắm rồi. 

Nhiều lúc tôi nghĩ, bản chất tiết kiệm mang chút 'đồng nát' của tôi có lẽ là một phần lý do để cho tôi thêm phần đau đầu. Tiêu xài tiết kiệm thì hẳn là tôi đã quá được 'tiếng' trong đám bạn bè. Nhưng đến cả những thứ như giấy gói quà, tờ tiền mừng tuổi của đứa bạn cũ, chiếc điện thoại cục gạch 5 năm rồi không dùng nữa, tôi cũng giữ đến bây giờ. Là bởi tôi trân trọng mỗi vật dụng, mỗi ý nghĩa, mỗi kỉ niệm, mỗi câu chuyện đi kèm theo những vật dụng đó. Nhưng, nhiều lúc chẹp miệng nghĩ lại, tôi tự hỏi mình, liệu như vậy có phải là nặng lòng quá hay không? Cũng mang tinh thần này vào việc sử dụng máy ảnh phim, một cuốn phim 36 kiểu mà tôi cứ e dè, chụp tới cả năm mới hết. Có lẽ, tôi nên bắt đầu hiểu ra rằng "phim cũng như tuổi trẻ ấy, đều dùng để lãng phí mà"!  

Apr 16, 2013

places i've been to.

Định viết một chút gì đó về thành phố này và những nơi đã đi qua.

Hà Nội là nơi tôi sinh ra và lớn lên. Kỉ niệm ở nơi đó hẳn có rất nhiều. Mẹ và gia đình, những người tôi thương yêu nhất, đều ở đó. Nên lý do để tôi yêu và nhớ mảnh đất ấy là rõ ràng. Chỉ có điều, nếu để tôi có thể tưởng tượng về một tương lai của mình ở thành phố đó, thì trước giờ hình như chưa từng tồn tại. Tôi có thể nhìn thấy mình quay trở lại mảnh đất gắn bó, quay về ngôi nhà ấm có mẹ và gia đình thân thuộc, loanh quanh những góc phố, những quán ăn đã trở đi trở về không biết bao nhiêu lần với bạn bè, chiến hữu. Tôi cũng có thể thấy mình lặp đi lặp lại những điều trên ở thành phố đó trong một vài năm, là những năm gần trước mắt hay những năm xa hơn chút nữa. Nhưng, việc mường tượng về một tương lai lâu dài ở nơi tôi sinh ra thì tôi nghĩ tôi đã từ bỏ lâu lắm rồi, hoặc có khi còn chưa bao giờ bắt đầu.

Sài Gòn thì lại khác. Lần đầu tiên đặt chân tới thành phố đó, tôi đã có cảm giác gần gũi và yêu thương vô cùng. Ngay từ lúc đó, tôi đã mơ mộng về việc được ở đó, mãi mãi. Chí ít là khi đó, tôi đã ao ước được mặc đồng phục đẹp, có sân bóng rổ trong trường cấp 2 và được đi học vẽ - múa - hát đủ thứ ở nhà văn hóa như các bạn nhỏ ở thành phố ấy. Quan trọng hơn cả, tôi đã ao ước được ở gần bố và được bố đưa đi học. Dĩ nhiên, chuyện đó chưa từng xảy ra. Nhưng tôi vẫn nhớ, tôi đã từng khao khát điều đó như thế nào. Đến bây giờ, tôi vẫn yêu Sài Gòn như vậy. Chỉ cần nhắm mắt lại là tôi có thể nhìn thấy bầu trời đầy nắng, dòng xe cộ hối hả, những con đường thênh thang nối tới những hẻm nhỏ bất tận. Đã có thời điểm, tôi có thể nhìn thấy bản thân mình ở thành phố đó, những ngày sau này, dài lâu, tự do và bình yên.

Melbourne của tôi có cái gì đó 'Âu' hơn 'Úc'. Ai đã từng tới đây và tới những nơi khác ở Úc, có lẽ sẽ hiểu điều tôi nói. Hoặc có lẽ không, có lẽ chỉ tôi cảm nhận vậy. Trước khi đặt chân tới Melbourne, tôi đã có cảm giác tôi sẽ thích nơi này. Chẳng vì lý do gì cả. Tôi nghĩ, đó đơn thuần là một thứ linh cảm mà con người và nơi chốn, bằng một cách nào đó mà có được sự gắn kết này. Hoặc có lẽ, lúc đó, với một học sinh trung học, việc được ra đi tự nó đã là một điều kì diệu và tốt đẹp. Tôi đã không lầm. Ít nhất là cảm nhận của tôi vào thời điểm đó đã chứng mình là tôi không lầm.

Tôi vẫn còn nhớ. Ngày đầu tiên tôi đặt chân tới Melbourne, trời se lạnh, mưa lất phất. Trong không trung, tôi cảm nhận mùi gió trong lành và dễ chịu. Khi vừa bước chân xuống khỏi xe taxi, tự kéo lê chiếc vali lên mấy bậc thang, nhìn xung quanh, tôi đã tự nhủ với bản thân: 'Nơi này hẳn là dành cho mình rồi'. Nói không ngoa, tôi vẫn cho rằng Melbourne là nơi tôi bắt đầu trưởng thành, hoặc chí ít là góp một phần không nhỏ vào sự lớn lên của tôi. Với tôi, Melbourne rất đẹp. Tôi tin chắc tôi đã từng yêu thành phố ấy rất nhiều. Bởi lẽ, tôi vẫn nhớ rất nhiều lần, tôi bước đi trên những con đường của Melbourne và tưởng tượng về một ngày tôi sẽ ở lại với mảnh đất này, bước đi tràn ngập yêu thương và nhiều nhiều điều đẹp đẽ nữa. Dĩ nhiên, điều đó chưa xảy ra, ít nhất là tính tới thời điểm hiện tại. Đã có quá nhiều lần, tôi muốn ở lại với thành phố đó. Tôi đã từng có cả những kế hoạch về việc học đại học, rồi đi làm, rồi kinh doanh, rồi gặp gỡ một chàng trai bình thường, rồi rảo bước cùng người con trai đó dọc con sông Yarra. Chỉ bấy nhiêu thôi, chắc cũng đủ chứng tỏ rằng tôi yêu mảnh đất ấy như thế nào. Mặc cho, tôi cũng biết tôi từng phát chán với thành phố đó biết bao nhiêu lần. Nhưng tôi nghĩ, tình yêu thì phải vậy, phải có những lúc yêu đương cuồng nhiệt, phải có những lúc chán chường mệt mỏi, nhưng quan trọng là phải trân trọng mọi cảm xúc của mình.

London thì khác. Thành phố này chính là giấc mơ thời niên thiếu của tôi. Thế nhưng, tôi đã đắn đo không biết bao nhiêu lần mới quyết định đến nơi này. Có lẽ, sau những năm tháng ở Melbourne, có cái gì đó đã thay đổi tôi, khiến tôi cảm thấy rằng 'ở lại đây cũng rất tốt'. Dù sao đi chăng nữa, cuối cùng, tôi cũng đã rời đi, cũng đã đến được với giấc mơ một thời của mình. Nói gì thì nói, cũng có những lúc tôi cảm thấy rất yêu thành phố này. Tôi thích mùa hè của London với trời xanh mây trắng, với những con đường lên xuống trải khắp ngoại ô nơi tôi ở, và những lúc mây lớn thật lớn, khiến chúng tôi cứ ngỡ rằng bầu trời London thật gần với mặt đất. Chỉ có điều, mùa đông thì lại quá lạnh. Mà tôi thì ghét trời lạnh. Vì thế mà bớt yêu London đi nhiều chăng? Dù gì cũng phải thừa nhận, thành phố này đối với tôi có lẽ là thành phố của những trải nghiệm. Nếu tôi chưa từng tới đây, chưa từng học ngành tôi đang học, học ở nơi tôi đang học, học với những người tôi đang học, quen biết những người tôi đang quen biết, làm những việc tôi đang làm, và nhìn thấy những điều tôi đang nhìn thấy, tôi chắc chắn sẽ phải hối hận rất nhiều. Thật sự là như vậy.

Đã có lúc nào tôi mơ mộng về việc được ở lại với London chưa? Hẳn là cũng đã có rồi, mặc dù tần suất thì ít hơn hẳn so với giấc mộng ở lại Melbourne, nhưng không phải là chưa từng có. Chỉ có điều, giống với Hà Nội, tôi không thể hình dung mình sẽ ở lại đây mãi mãi. Có thể là đôi ba năm, dăm bảy năm gì đó trong tương lai vậy thôi. Bởi, tôi cũng mê quá việc 'London gần như cái gì cũng có' và bởi những ngôi nhà cottage ở ngoại ô, ngay sát bên studio của tôi mà mỗi khi rảo bước ghé qua, đều muốn được một lần bước vào và sống luôn ở đó với một gia đình ấm cùng của riêng mình. Nhưng mà để ở mãi thì chắc là không nổi, vì London lạnh quá, lạnh không chịu nổi. Trừ khi, có điều gì đủ ấm áp để chặn được cái lạnh giá mùa đông này.

Cũng có những thành phố khác, tôi chỉ kịp tới chào hỏi, chẳng kịp ghé lại lâu và cũng chưa có dịp để quay trở lại nhiều, nhưng cảm xúc thì cũng có để kể. Như Thượng Hải, từ trước khi ghé thăm, tôi đã có cảm giác mình sẽ thích thành phố này. Và quả thực là tôi đã thích thành phố đó, tương đối nhiều. Có cái gì đó khá thân thuộc ở nơi đó. Có lẽ là vì như này, những bộ phim tôi yêu thích lấy bối cảnh của Thượng Hải rất nhiều. Vì lẽ đó mà tôi cho rằng mình đã biết phần nào về thành phố đó chăng? Đó là một thành phố đẹp, đủ đẹp để tôi muốn quay trở lại. Hay như Berlin, tôi không quá hi vọng vào chuyến đi. Tôi luôn có cảm giác Berlin rất ảm đạm và xám xịt. Sự thực là, vừa bước xuống sân bay, tôi đã phải thốt lên rằng, 'thành phố này trông thật buồn bã'. Nhưng đằng sau cái sự buồn bã đó là màn đêm không nghỉ. Trong cái sự im ắng của thành phố là sự náo nhiệt hiếm thấy. Và có lẽ vì vậy, tôi thích Berlin như thế. Dĩ nhiên, những cái thích này chỉ là thích, đủ thích để nghĩ tới việc trở lại đó, trải nghiệm lại những gì mình từng cảm thấy, và để khám phá thêm những gì mình chưa kịp khám phá. Còn để sống, để ở lại thì là chuyện khác. Nhưng tôi từng nói thế này, nếu ai đó cho tôi cơ hội tới một thành phố xa lạ để làm việc và trải nghiệm, tôi không nghĩ mình có quyền để từ chối. Đơn giản là, tôi nghĩ rằng khi mình còn đủ trẻ, đủ khỏe và có cơ hội, nhất định phải đi, đi đâu cũng được, miễn là đi.

Trước đây đã là như vậy. Bây giờ vẫn vậy. Và sau này hi vọng cũng sẽ vậy. Sẽ đi và tiếp tục đi. Sẽ yêu và tiếp tục yêu.

Blog's Owner

just want to be a happy dolphin.